NỖI KHỔ CỦA THÀY THUỐC
Lê Ngọc Dũng
Khi viết những ḍng về
lương tâm
thày thuốc (y đức) tôi chỉ nhằm gửi gấm tâm sự của một người thày thuốc, đă trải
qua gần hết những năm tháng trong nghề, nếm bao hỉ nộ ái ố của cuộc sống. Không
phê phán, không tán dương, không chê trách, chỉ là những lời nhắn nhủ của một
người anh với người em đang tập tểnh vào đời. Chọn con đường nào th́ tuỳ mỗi
người và con đường nào cũng có cái gíá phải trả của nó.
Mỗi người chúng ta khi đến với nghề bằng những con đường khác
nhau, dĩ nhiên sẽ có những khó khăn và trách nhiệm
khác nhau. Người đời thường nh́n thày thuốc bằng những
h́nh ảnh méo mó. Khi nh́n những cây sequoi, baobap
khổng lồ sống hàng thế kỷ người ta ngưỡng mộ nhưng có ai hay
rằng phải hàng vạn triệu cây con đă chết đi trong cả ngàn năm
qua mới c̣n những cây khổng lồ như thế tồn tại Thày thuốc cũng
thế, một số rất ít thày thuốc rất giàu, nhưng đa số
chỉ sống trung b́nh, thậm chí c̣n thấp hơn một số ngành
nghề khác, nhưng cuộc đời thường đánh giá thày thuốc như
những người giàu có, lắm tiền. (Ở nước ngoài và VN trước
1975 nghề Bác Sĩ có thu nhập từ lương cao nhất trong xă
hội, hầu như mọi giáo sư Y khoa đều đi dạy bằng xe hơi,
trong đó có những vị chỉ chuyên tâm nghiên cứu, không có
pḥng mạch tư. ). V́ thế để tồn tại trong quan niệm của đời
thường, các bác sĩ có đôi lúc hành động sai lệch với bản
chất tốt đẹp của ḿnh.
Chúng ta biết rằng chọn nghành y là chọn một cái nghiệp
cho cả cuộc đời, đó là phục vụ con người, bao hàm
trong đó sự hi sinh v́ đối tượng của chúng ta là một con người
biết vui buồn, đau thương giống như bản thân ta. Nếu
không có ḷng yêu thương con người như một thực thể sống động,
có lẽ ta không nên chọn nghề y.. Nếu để làm giàu ta nên
chọn con đường kinh doanh hay ngành nghề nào khác. Cả hàng ngàn
vạn bác sĩ đang sống trong cảnh khó khăn, nhưng vẫn chiến
đấu như những chiến sĩ vô danh, âm thầm xây dựng nền y
khoa Việt Nam. Nếu không có Frederic Whitehurst và Nguyễn
Trung Hiếu chúng ta sẽ măi măi không biết đến Đặng Thuỳ Trâm,
và c̣n bao nhiêu Đặng Thuỳ Trâm khác trong cuộc sống thời chiến
cũng như thời b́nh không bao giờ được biết đến.
Ngày xưa khi c̣n học trường Y, tôi vẫn c̣n nhớ các thày
dạy rằng:”Không có bệnh, chỉ có con bệnh thôi” tức là bệnh chỉ
là một khái niệm thuần lư đúc kết từ nhiều người bệnh, c̣n
trước mắt thày thuốc chỉ có những con người bệnh cụ thể có một
lịch sử, biết vui buồn đau thương…Thày thuốc xem bệnh nhân
như một loại bệnh rồi dùng công thức toán học= bệnh A→xét nghiệm
X, Y →Điều trị Z, không c̣n biết mỗi bn là một thế giới
tuy có điểm chung nhưng cũng có khác biệt theo mỗi cá thể.
Với t́nh trạng bệnh quá tải như hiện nay dường như các thày
thuốc không c̣n thích tiếp xúc với Bn theo kiểu người với người
thậm chí nhiều BS c̣n không nh́n bn khi khám, chỉ hỏi theo
quán tính. Những thói quen tai hại đó làm mất dần tính
người của thày thuốc. Với tác phong làm việc như thế thày
thuốc trở nên chai đá dần theo thời gian, ḷng thương
người mất dần theo năm tháng. Tôi c̣n nhớ rơ cách đây trên hai
mươi năm, thời bao cấp…lúc c̣n làm việc ở bệnh viện Đồng
Tháp lúc trực gát cấp cứu, một ca bệnh làm tôi nhớ suốt
đời tiếng kêu khóc của một cô giáo trẻ trước cơn hấp hối của cha
già. Ông cụ bị tâm phế măn giai đoạn cuối. Đến bây giờ tôi
vẫn c̣n nghe văng vẳng tiếng khóc của cô gái:”Ba ơi, rồi
đây sớm hôm không c̣n ai thức đưa con đi làm. Ai lo cho
con từng miếng ăn, giấc ngủ nữa, ba ơi!!…”Nh́n ông
cụ đang quằn quại trên giường bệnh chiến đấu giành sự sống qua
từng hơi thở. Nh́n ông cụ với những nếp nhăn phong
trần, già nua trên gương mặt sạm đen do biết
bao thăng trầm trong cuộc sống, rồi nh́n cô gái trẻ đang quỳ bên
giường. tôi, một bác sĩ trẻ bất lực, cảm thấy nước mắt
ḿnh trào ra. Tôi thầm nghĩ có lẽ số phận đưa đẩy ḿnh vào
nghề này là phải chứng kiến những khổ đau của kiếp người.
Tôi sợ một ngày nào khi ḿnh không c̣n cảm thấy đau cái đau của
kẻ khác, buồn cái buồn của người không may, xót thương những
mảnh đời bất hạnh th́ ḿnh ngày đó không c̣n là ḿnh nữa,,
Rất thương cho những bác sĩ trẻ ngày nay, có những người
ra trường năm ba năm vẫn phải” lĩnh lương cha mẹ”. có
những người ban ngày học, đêm làm bồi bàn, chạy xe
ôm … So với thời chiến mọi người chúng ta vẫn phải chiến đấu,
có lẽ c̣n khó khăn hơn thời chiến v́ kẻ thù vô h́nh, lại ở khắp
mọi nơi, cả trong tâm tưởng của ḿnh. Đánh thắng một
vạn quân không bằng thắng chính ḿnh. (lời đức Phật). Do
đó những suy nghĩ của tôi chỉ nhằm đánh thức những ǵ tốt đẹp
nhất trong tâm của mỗi con người. Làm ǵ đi nữa cũng nên
giữ lại một chút tâm…đừng để gió cuốn đi (Trịnh Công Sơn).
Những bạn thày thuốc trẻ, hăy kiên nhẫn và cố gắng.
Rồi những cái bất hợp lư sẽ không c̣n tồn tại măi. Chúng
ta mong rằng cuối cùng ánh sáng cũng loé ra ở chân trời xa….
Ư KIẾN BẠN ĐỌC
name:
Lê Châu
email:
lechauquy@yahoo.com
Date:
25/02/11
Dù không phải là một bác sĩ nhưng tôi rất thông cảm cho nỗi
ḷng của các anh chị và vô cùng biết ơn các chiến sĩ đời thường
đă, đang và sẽ tiếp tục chiến đấu hết ḿnh với các căn bệnh để
đem lại hạnh phúc cho mọi người. Chúng tôi cần lắm bàn tay, khối
óc và t́nh yêu thương của người thầy thuốc. Ngày Thầy thuốc Việt
Nam 27/2/2011, chúc các anh chị luôn giữ vững đức tin và tràn
đầy sức khỏe để hoàn thành công tác thật tốt. Chào thân ái!
name:
huu Phu Yen
email:
coquochuu16@gmail.com
Hay nghi rang chung ta duoc lam nganh nay la de cham soc cho
moi nguoi la hanh phuc roi.....dung nghi gi khac..." nhin len
thi chang bang ai, nhin xuong chang ai bang minh..."
name:
hạnh phúc
email:
drsonhanhphuc@gmail.com
Hy vọng có một ngày ánh sáng lại lóe ra như bác nói vậy.
name:
bs binh
email:
thithoidb
Nhà nước đầu tư cho y tế nhiều, nhưng tiền chỉ đầu tư vào xây
dựng và trang thiết bị c̣n đầu tư chăm cho con người, đặc biệt
là bác sĩ th́ chẳng thấy. Tiền lương của họ là thua tiền công
của anh thợ nề . Người ta luôn nói: con người là quyết định,
hiền tài là nguyên khí . Lại c̣n vàng thau lẫn lộn, đủ loại bác
sĩ. Chúng tôi mỏi ṃn chờ ánh sáng cuối đường hầm như lời BS
Dũng tâm sự. Chẳng hi vọng ǵ , chắc hết đời ḿnh cũng chưa thấy
rục rịch ǵ đâu
name:
nguen van chimh
email:
nguyenvanchinh1955@yahoo.com.vn
Toi cung la nguoi trong nganh y, bao lan vuot qua chinh minh
truoc xa hoi muon van trac tro. Moi lan doc duoc tam su cua bac
dan anh nhu bac DUNG, bac NINH lai giup cho toi nhieu trong cuoc
song hien tai nhat la viec kham chua benh cho nhung nguoi ngheo
o que. Toi xin cam on cac bac rat nhieu
name:
Đặng Như Phồn
email:
phondangnhu@yahoo.com
Tôi thấy bầu trời không ảm đạm như các bạn nghĩ đâu, có nắng
lên rồi đó bởi v́ những thầy thuốc chúng ta c̣n quư trọng nhau,
c̣n thương lắm người dân nước Việt. Tôi thấy những ai học ngành
y (được đào tạo chính quy nghiêm túc) đều có được tấm ḷng và sự
trăn trở như các bạn dù c̣n làm trong nghề hay đă thôi. C̣n
những kẻ cơ hội mượn ngành y làm lưỡi hái tử thần th́ ôi thôi
rồi..lượm ơi.
name:
nguyen
email:
nguyen@yahoo.com
E la sinh vien nam 3, nha e khong duoc kha gia lam, cha me
phai danh hau nhu moi khoan tien danh dum cho e di hoc, chi mong
con co the song sung suong sau nay, nhung den bay gio e moi nhan
thay nganh y qua cao thuong, e muon duoc moi nguoi ton trong voi
tu cach la mot bac si that su, nhung con cha me e, khi ho ve gia
thi sao? voi luong bs ko du song thi con noi gi den chuyen phung
duong cha me. e phai lam sao bay gio?
"Nganh y tram vuc nghin non
May ai giu duoc long son voi nghe"
name:
Minh Chau
email:
chau208thyt@yahoo.com.vn
Đọc nhiều bức thư trên đây của những đồng nghiệp và những
sinh viên y khoa, tôi thấy cần phải có một thay đổi lớn lao mới
có thể giải quyết được những trăn trở giữa lương tâm nghề nghiệp
và mưu sinh cuộc sống. Tôi có rât nhiều đồng nghiệp làm khoa Hồi
sức cấp cứu, bệnh nhân luôn 20-30 người, làm không có thời gian
ngồi nghỉ 1 lúc, quanh năm suốt tháng như vậy trong t́nh trạng
quá tải, nhưng lương th́ sao? cứ theo bảng lương nhà nước thôi.
Ít bệnh cũng chừng đó, nhiều bệnh cũng chừng đó. có chăng th́
một chút tiền ABC cũng chẳng đủ trang trải cho cuộc sống. Chính
v́ vậy ngay cả các BV tỉnh thuộc tỉnh nghèo cũng không tuyển nổi
bác sĩ chứ đừng nói ǵ đến BV huyện. Tại sao nhà nước ta lại cào
bằng các ngành nghề trong xă hội như vậy, trong khi ở rất nhiều
nước, ngành y là ngành được trọng vọng nhất. Một đồng nghiệp nam
của tôi sau khi ra trường 4 năm vẫn phải xin tiền bố mẹ già làm
ruộng ở quê. Nay th́ BS này đă bỏ việc để vào nam, nơi được trả
công xứng đáng hơn. Nghịch lư là sinh viên thi được vào trường y
toàn là người giỏi, học lâu 6 năm, ra trường c̣n đi học thêm
nhiều năm nữa, lúc đó mới có thể làm giỏi được công việc chữa
bệnh. Tôi và chắc chắn nhiều đồng nghiệp khác đều mong có sự
thay đổi lớn về đăi ngộ cho cán bộ y tế, để họ chỉ chuyên tâm
vào công tác chuyên môn. Cũng từ đó mà tránh được mâu thuẫn giữa
lương tâm và mưu sinh.
name:
vỹ dạ xưa
email:
dngphamviet@gmail.com
Tôi củng là 1 BS,ngay khi vao DHY năm 1976. Bài học về
chính trị là triết học mác lê có nói "vật chất quyết
định ý thức ".
Vì vậy khi ra trường sau khi nhận nhiệm sở ,do "thấm
nhuần CNCS" nên tôi quyết định. ..Làm tư .
Hiện tại tôi vẫn làm BV công nhưng cũng có phòng mạch
tư để khám bệnh .
Đặng Tiểu Bình có nói :mèo trắng mèo đen gì cũng
được ,miễn là bắt được chuột.
Thiên chức của BS là khám chữa bệnh cho người bệnh.
So sánh giữa công và tư tôi nhận thấy rằng :BV công
được ưu đãi hơn về trang thiết bị ,nhưng do thủ tục
hành chính ,nguyên tắc nặng về hình thức nên giảm hiệu
quả hơn ,còn tư nhân thì kém về trang bị nhưng bù
lại thì BS lại nhiệt tình hơn ( vì là nơi người ta làm
kinh tế. Và điều căn bản là người ta phải tạo uy tín
chã ai dại gì đi theo mấy cái tiền hoa hồng vớ vẫn của
mấy CT dược mà đánh mất uy tín của người ta.
Nói tóm lại không nên lý thuyết hoá về y
đức,một BN đến khám bệnh BS người ta cần :không thủ tục
rườm rà ,nhanh lành bệnh ,ít tốn kém.
Theo quan điểm của tôi công hay tư không cần biết nhưng
mà thực hiện được như vậy đó là Y Đức
name:
Nguyễn Quý Ninh
email:
ninhien@yahoo.com.vn
Thưa anh Dũng và các đồng nghiệp ,
Tôi là một bác sĩ đã trải qua bao cơ cực của nghiệp
chướng và thân phận thầy thuốc. Bởi một lý do rất
đơn giản là tôi và các bạn tôi sinh ra không gặp thời!
Và tôi không cần nhắc lại nữa vì anh Phan Xuân Trung đã
nói quá rõ trong bài "mua vàng trả bạc" rồi! Và còn
một lý do rất riêng và hơi bất bình thường là tôi không
tìm tiền, không tìm giàu sang trong những nỗi đau, nỗi
bất hạnh của bệnh nhân và khi tôi nghĩ rằng đồng tiền
mà tôi được hưởng không xứng đáng với công sức tôi đã
bỏ ra! và khi mà vì trả công cho tôi, người bệnh hay
người nhà của họ phải tất tưởi chạy vạy ngược xuôi
thậm chí vay mượn bán nhà, bán đất. Con cháu họ phải
nhịn ăn, bỏ học lang thang. Nếu tôi có đôi mắt thần nhìn
thấy được hoàn cảnh bi đát của họ thì thà tôi
chịu đói một chút cũng được, tôi sẽ hoàn trả số tiền
phí mà tôi đã dang tay ra nhận của họ! Bỏ cái ray rứt
sẽ sướng hơn ngàn lần cái ăn sung mặc sướng đó các bạn
ạ !
name:
vo danh
email:
vd@yahoo.com
Chau la sinh vien ykhoa nam 3.doc bai nay chau rat hieu dc
noi kho cua bac si.chau cam on bac va chau nghi chi co mot cach
la nha nuoc nen thay doi nhung chinh sach doi voi y te.dac
biet la tien luong cua bs thi moi co the giai quyet dc 1phan cua
chuyen nay.k.can tien luong phai cao.nhung ma cung phai tra du
cho cong suc va kho cuc cua nhung bac si phai trai qua
name:
tran van phuong
email:
phongtran_88@yahoo.com.vn
Thưa bác cháu là sinh viên y hà nội. Hiện tại cháu vẫn là sv
và cháu rất thương người bệnh khi đi viện. Do cháu cũng bị
mắc một bệnh măn tính là viêm cột sống dính khớp. Và cháu xin
hứa với mọi người và với bác cháu sẽ là một bs tốt.
name:
Lê Văn Thành
email:
lethanh.info@gmail.com
Cảm ơn tác giả Lê Ngọc Dũng đă có một bài viết rất sâu sắc và
tâm huyết. Biết bao sự lao động rất đáng trân trọng và tự hào
của các cán bộ y tế đang làm việc ở các trạm y tế xă, phường,
các đơn vị y tế dự pḥng tuyến huyện, các cơ quan quản lư ở các
sở y tế họ không có pḥng khám tư, họ không đi mổ ngoài giờ
ngoài viện, vẫn hết ḷng yêu ngừơi, yêu nghề... Họ đă thật sự
được xă hội đăi ngộ và tôn vinh chưa?
name:
nguyen phuong anh tho
email:
phuthuynnho_heo2000
Con la hoc sjnh lop 9. Me con thi djnh huong cho con vao
nghanh y truoc kia thi con hok thich, con thich caj nghe thiet
ke, nhung roj hok hieu sao bay gio con lai nghi khac, con muon
tro thanh mot bac si don gian vj con muon duoc gan gui voi moj
nguoi con muon duoc cham soc moi nguoi. Con muon thau hieu xuyen
suot tat ca. Nhung sau khi doc bai cua bac si va nhung y kien
cua moi nguoi con cam thay buon va hok bjet nen lam j, va co nen
tiep tuc uoc mo moi boc phat nay hok, voj laj de thi bac si thi
rat kho ma con thi hoc khong bang nguoi ta hok bjet mjnh co thuc
hien duoc uoc mo tro thanh mot bac si co duc co tai hok????
name:
Phan Chau Uyen
email:
mirrormirror38@yahoo.com.vn
Rat cam on cac BS, nhung bac tien boi da mo rong tam long va
danh chut thoi gian chia se noi long voi nhung the he tiep buoc
di sau nhu chung con!!!
Con hien dang hoan tat chuong trinh he trung cap de tro thanh
dieu duong. That long ma noi thi "cai gi cung co 2 mat : tot va
khong tot"... con nguoi cung vay: ranh gioi tot xau qua mong
manh nen truoc khi cuu nguoi benh ho phai tu cuu ho truoc! Dieu
nay khong chi xay ra trong nganh y ma nhung nganh nhu giao duc,
nghe thuat v.v... cung co "tot" gi hon! The nen, voi con, ai
song duoc bang chu "tam" trong thoi dai hien nay thi ho la nhung
bac "anh hung", rat rat dang kinh! Con neu khong thi xin cu
"rong long" voi ho vi don gian "ho cung chi la con nguoi"!
Mong rang trong tuong lai gan moi chuyen se "kha" hon bay
gio!!
name:
Yen nhi
email:
yennhi_forever2000@yahoo.com
Con là sinh viên năm 3, con thấy mấy Bác nói vậy con cũng
buồn và tủi cho cái nghề của ḿnh quá. Nhưng con đă chọn
nghề này v́ con yêu quư nó nên con sẽ cố gắng làm hết sức có
thể. nhưng con không biết nếu như vậy th́ con có thể có cuộc
sống tốt không nữa???!!!!
name:
Huỳnh Thị Thu Trang
email:
otrang2002@yahoo.com
Đọc những lời tâm t́nh của BS Dũng tôi rất cảm động. Nhưng
t́nh h́nh hiện nay chẳng phải ngành Y mà ngành nào cũng cần phải
coi trọng lương tâm (đáng tiếc bây giờ nó lại là món hàng xa
xỉ). Tôi là người dân, thỉnh thoảng cũng phải đi khám chữa bệnh.
Tôi thấy rằng với BS giỏi thường có y đức. V́ nghề nghiệp đă
giỏi th́ cần ǵ phải câu khách hay nuôi bệnh. Nhưng sợ lắm các
người dỏm "Tiền mất tật mang".
V́ thế tôi thấy dân chúng tốt nhất nên t́m hiểu về bệnh ḿnh
và BS ḿnh đi khám (trừ khi cấp cứu đột xuất).
Qua đây, tôi cũng xin cám ơn các BS đă làm đúng lương tâm
nghề nghiệp của ḿnh.
name:
vơ thanh thủy
email:
mignonneaiko@gmail.com
Cùng các đồng nghiệp thân mến,
Tôi đă đọc và suy nghĩ... Chúng ta gặp nhau v́ một chữ tâm và
chữ đức. Mỗi người mỗi hoàn cảnh nhưng đều có nỗi trăn trở, bức
xúc riêng, chung.
Tôi tốt nghiệp năm 1985, qua bao thăng trầm của cuộc sống, 15
năm nay ở SG mà vẫn chỉ thuê pḥng trọ... và đă 13 lần dời
chỗ...Bạn thấy đó khi làm việc với lương tâm , trách nhiệm bạn
đủ ăn, có chỗ ở là may mắn rồi... nhưng bù lại tôi luôn thấy
thoải mái v́ chưa từng tính toán với bệnh nhân để được giàu có
hơn. Tôi không đủ tiền để mua nhà, sắm những thứ tiện nghi như
mọi người dĩ nhiên lỗi này không phải do tôi lười biếng.
Ngày mới về SG tôi vất vả t́m chỗ làm ở Trung Tâm Y Tế, BV nhưng
đều bị từ chối v́ không có hộ khẩu ở SG. Có lúc tôi đă
quyết không theo ngành Y nữa, bạn à. Cuối cùng tôi vẫn trụ lại
cho đến hôm nay.
Điều tôi muốn nói với các đồng nghiệp trẻ là đừng chạy theo
huê hồng CLS mà bắt BN phải chi trả những khoản tiền không cần
thiết cho bệnh tật của họ. Hăy biết trân trọng BN v́ chính họ là
thầy dạy cho ta nhiều kinh nghiệm đôi khi quư hơn lư thuyết.
Mong các bạn vững tin vào ngày mai. Tương lai tốt đẹp luôn đến
với những ai có tấm ḷng nhân ái
name:
T.N.Nguyen
email:
hackmail558@yahoo.com
Là sinh viên năm y3 em thực sự ko biết làm ǵ sau khi đọc bài
viết này tiếp tục cố gắng hay ...
name:
bac ninh
email:
quan175@gmail.com
Đoc bai cua bs dung toi thay rat mung vi xa hoi ta van con
nhieu bs tot. nhung toi hay phai dua nguoi nha di vien thi toi
thay thuc te bs o vien da khoa tuyen tinhcho toi song qua thuc
rat đang che trach.o khoa ngoai,khi ma nguoi nha toi phai mo thi
phai phong bi cho bs mo va cho nhom gay me hoi suc,con neu khong
co khoan tu nguyen do thi chac moi nguoi se biet chuyen gi se
xẩy ra.khong rieng gi toi ma rat nhieu nguoi nha benh nhan deu
phai nhu vay.ma toi
biet nhung bs chuyen voi vinh do kinh te cua ho rat la giau,chi
tai ho co long tham vo day thoi,ho khong can biet co nhung ra
dinh ngheo lam phai di vay cop nhat tung dong de di vien,ma toi
thay phan lon la nguoi ngheo moi hay phai di vien thoi.
name:
Nguyễn Đức
email:
bs.nguyenduc@yahoo.com
Ở đây toàn dân trong ngành cả, cuối cùng th́ ai thấu cho ai đây.
Chỉ biết nén tủi nhục vào trong thôi.
"Thương cho người rồi ngậm ngùi thương ta "
name: Phạm Đức Trường
email:
phamductruong56@gmail.com Rất hoan nghênh những tâm sự của BS Lê Ngọc Dũng. Chúng tôi
cùng chia sẻ với BS! Chúc BS vui khoẻ và cống hiến nhiều hơn nữa
cho đời! Một BS ở Thái B́nh
name:
Huynh Khoa Thu
email:
khoathuhuynh07@gmail.com
Rất tâm đắc: "bác sĩ là những người được chọn lọc từ thành phần
ưu tú của sinh viên, được xă hội kính trọng nên đa số họ có sự
hiểu biết, tự trọng, kiến văn rộng răi" và "không có thuốc chữa
bệnh tham". Như vậy người có lỗi là người đă "hạ thấp mặt bằng"
để tuyển chọn bác sĩ. Muốn chọn loại người nào ra đề bài kiểu
ấy. Hậu quả của y tế và giáo dục là khôn lường. T́m người thấu
hiểu (như bác sĩ Thông và bác sĩ Trung) khó như t́m ngọc trong
đá.
Huỳnh Anh Thạch -
bst115@ymail.com
Kính Gửi BS Dũng cùng quư đọc giả
Tốt nghiệp y khoa tôi lang thang qua nhiều bệnh viện xin việc, sống
nhờ vào đồng tiền trực mướn cho các bác sĩ đàn anh… và rồi tôi
trở thành một bác sĩ ngoại khoa. Lương mỗi tháng tổng cộng được
320,000 đồng không đủ ăn sáng. Lần đầu tiên có một bệnh nhân đi
xe hơi bóng loáng đến nhà, trao một món quà đền ơn cứu mạng. Khi
người khách ra về, tôi mở hộp quà, trong đó có một phong b́ chứa
đến 5 triệu đồng. Bổng dưng tôi cảm thấy tủi nhục và hổ thẹn.
Tôi cảm nhận được “Nhận tiền của bệnh nhân là nổi sỉ nhục lớn
nhất trong đời bác sĩ” và tôi đă đem góp vào một chuyến khám
bệnh từ thiện. Từ đó tôi luôn tự hào về lương tâm, y đức của
người bác sĩ. Nhưng trớ trêu thay, vợ con tôi lại cần đồng lương
mỗi tháng. Tôi không đủ sức để nuôi chính ḿnh và càng thấy có
lỗi với gia đ́nh, chưa kể đến bao chi phí cho việc nghiên cứu,
học tập…Nh́n bạn bè nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con xinh, người đưa
xe đón. Bất chợt tôi cảm thấy ḿnh là một kẻ đáng bỏ đi khi
không lo được cho gia đ́nh. Cuối cùng tôi đành gạt bỏ bao ước
mơ, niềm tự hào là một bác sĩ, để lao vào thương trường.
Tôi đă không c̣n là một bác sĩ cũng chỉ v́ lương tâm và y đức…
Mai Phuong -
maiphuong23041979@gmail.com
Troi oi toi la bac sy trong nganh lao dong bao hiem 13 nam
den nay chua co manh dat cam dui .luong chua day 3 trieu dong 1
thang . benh nhan lao thi ngheo + hiv thi co tieu cuc cung the
ma khong tieu cuc cung the.bs chung toi ngheo lam an con chua du
.
Nguyễn Thị Kim Thuư -
eyre1972@yahoo.com
K/g: Tác giả,
Xin cảm ơn bài viết của Anh. Đọc qua rất cảm động, và tôi
cũng chợt giật ḿnh, v́ thường có cái nh́n xấu về bác sỹ, mặc dù
tôi là người khá khách quan. Chỉ mong rằng nhiều bác sỹ khác đọc
bài này và tự nh́n lại ḿnh, để cho những con bệnh bớt đi phần
đau khổ.
Thân mến!
Đoàn Khánh Hưng -
bshungkhth.2009@gmail.com
Bài viết rất hay. Bản thân là 1 bác sĩ nên tôi cảm nhận được
ư của tác giả, nhưng thực tế do lương và chế độ phụ cấp tương
xứng với những ǵ các bác sĩ đă bỏ công học hỏi và phục vụ. Tuy
nhiên theo tôi vẫn c̣n số đông các Thầy thuốc yêu nghề ngày đêm
phục vụ người bệnh. Các cán bộ lănh đạo ngành y nên có những đề
xuất như thế nào để giúp các Thầy thuốc có đủ cái ăn cái mặc, có
điều lo cho con cái họ học hành th́ chắc chắn họ sẽ yên tâm làm
việc. Thực tế cho thấy trong thời gian gần đây có rất nhiều bệnh
viện tư nhân thành lập với mức lương hấp dẫn th́ các Thầy thuốc
nơi đó phục vụ rất tốt (chỉ nói thể hiện qua giao tiếp, chớ
không bàn sâu về chuyên môn).
Khắc Toà -
khactoa@gmail.com
Chợ đời, thực giả đâu chân lư
hàng hoá lương tâm thiếu vẫn thừa.
Trịnh Du Thế -
trinhduthe@gmail.com
Cảm ơn bác đă viết đôi ḍng chia sẻ, quả thật cái tâm, cái
thiện lương đôi khi v́ hoàn cảnh cũng ảnh hưởng, con chỉ là sv
năm đầu, lúc trước nh́n cách khám bệnh của các bs con không cầm
ḷng được, tức tối, và quyết tâm thành người bs tốt hơn. Nhưng
nh́n lại mặt trái của cuộc sống đè nặng, có lẽ ta nên xem lại
định kiến bác nhỉ?!
Nguyen Cong Tam - osdomienchay
Đọc bài này mà thấy lòng day dứt xót xa cho ngành y
quá đi thôi không phải chỉ ở bệnh viện dân sự đâu mà
ngay cả trong bệnh viện anh hùng thời kỳ đổi mới của
tổng cục hậu cần ở Hà Nội còn dã man hơn nhiều....
Nghê Phước Nghiệp
bsnghiepbvngochien@yahoo.com.vn
Tôi rất cảm ơn tác giả bài viết, bởi v́ qua bài viết tôi rất
cảm thông với tấm ḷng trong sáng của anh và mong sao trong xă
hội ngày nay có rất nhiều người có suy nghĩ như anh.
Tôi cũng là một BS sống ở nơi cuối cùng cực nam Tổ quốc, tôi
đă cảm thông được biết bao cảnh thương như những câu chuyện của
Anh vừa mới kể, trong cuộc sống bươn chảy tôi đă làm nhiều điều
tốt cho bệnh nhân nhưng cảm thấy chưa đủ, Tôi hứa sẽ làm nhiều
điều tốt hơn cho bệnh nhân.
Lương Văn Khánh -
bskhanhphumy@gmail.com
Cảm ơn anh Dũng rất nhiều. Bài viết của anh đă làm thức tĩnh
được nhiều Bác sỹ. Nhưng anh ơi, với tôi, cảm thấy Y đức là chưa
đủ, 5 điều Bác Hồ dạy cho thiếu niên và Nhi đồng mà ngày xưa
chúng ta đă học, bây giờ suy ngẫm lại và áp dụng cho người thầy
thuốc mới là điều tốt nhất. Ngày nay, có đựơc người bác sỹ đầy
nhiệt huyết và lương tâm không phải là dễ thấy, cơ chế thị
trường đă cướp đi bao nhiêu cái tâm mà thời sinh viên chúng ta
đă lượm lặt được. Có lẽ, cộng đồng phải chấp nhận đau thương
thôi anh ạ.
Vũ Xuân Cương -
xcuong_dl@yahoo.com
Tôi là một bác sỹ Quân y sau khi ra trường được nhận công tác
tại một đơn vị xa nhà đă được 3 năm. Sau khi đọc bài viết này
tôi cảm thấy nghề y mà ḿnh theo đuổi thật đúng là rất gian
truôn và cũng thật cao quư. Để trở thành một BS tốt trong xu thế
hiện nay thật là khó. Chắc là tôi phải phấn đấu rất nhiều, tôi
hi vọng các bạn trẻ như tôi cũng sẽ cố gắng để trở thành những
BS tốt. Chúc các bạn thành công!
Hoàng Mai -
maihoang@gmail.com
Chồng tôi là một bác sĩ, nhân cách của anh ấy tuyệt vời. cuộc
sống của gia đ́nh tôi luôn đạm bạc và khuôn phép trong điều kiện
có thể . Và anh có biết không , con tôi nh́n gương sống khắc khổ
của bố chúng mà chúng sợ luôn nghề bác sĩ đó anh.
anesthesia -
huyen94rocket@gmail.com
Bac si ma con than kho vay, con chung toi la dieu duong,
KTV... trin do trung cap phuc vu cho nganh Y thi sau? co phai
chiu cuc kho hon nhieu k, va cuoc song doi thuong the nao, thiet
nghi ai ma biet den!
pham nghiem
ttytiagrai@yahoo.com
mai sau dẫu có thế nào
khuyên con dừng có thi vào ngành y
Hoang An
-
phamkhoimd@gmaile.com
cam on cac tac gia da gui nhung tam su de chung ta cung chia
se..
Toi xin gop mot chut buon
Con gai toi theo hoc them he, lop 8, co giao thu bon muoi
ngan mot buoi hoc 2 tieng - Me chau bao: Ba con truc ca
dem o BV chi duoc boi duong nam chuc ngan. The la con toi nghi
hoc ?? _ !!
Quang Thạch
vungtroibinhyen_http@yahoo.com
tôi là Bs tuyến xă gần 20 năm ,ở xă chẳng có ǵ cả chỉ
vẻn vẹn đồng lương tháng và phụ cấp. Bs nghèo không bằng ông
hàng xóm làm thợ xây ,mỗi ngày công của ông ấy được hơn
trăm c̣n tôi tám chục. Nghịch cảnh này c̣n diễn ra bao lâu nữa
đây.
Chúng ta dạy nhau sống bằng y đức,nhưng vật chất thiếu th́
tinh thần được quyết định ra sao?
phan phu -
songsongsau@gmail.com
Nghề nào cũng có đức riêng, dù nghề y là làm việc với con
người nhưng dường như phần c̣n lại của xă hội không trong nghề
lại quá khắc nhiệt, chỉ một hành đồng b́nh thường làm họ không
vừa ḷng thôi là quy vào người cán bộ y tế đó mất y đức. "Thầy
thuốc như mẹ hiền" mà bây giờ con có coi mẹ ra ǵ đâu.
Tôi là việc ở tuyến tỉnh thấy điều kiện vật chất và tinh thần
khó khăn, nhưng sau khi đi thực hiện nghĩa vụ theo đề án 1816
mới thấy tuyến xă c̣n cực hơn, nh́n xuống thấy ḿnh c̣n hạnh
phúc. thuyanh - thaileanh.hospital
Toi la mot nguoi phuc vu trong nganh y, toi hieu the nao la
noi co cuc cua nguoi lam dau tram ho,noi vat va ma chung toi
phai vuot qua tung ngay.Su hy sinh tuoi tre,suc khoe cho benh
nhan.Nhung ko phai ai cung hieu.
|