Gửi Anh Trung!
Thảm kịch xảy ra ở Vũ Thư làm cho những người mặc áo trắng mất
hẳn phương hướng. Đây là những suy nghĩ của tôi, nhắn nhủ cùng
các thày thuốc trẻ, hăy chấp nhận và cố gắng vượt lên chính
ḿnh, quên đi nỗi đau với người thày thuốc đă sống và chết như
một người tử v́ đạo: BS Giàu.GIỮA HAI LÀN ĐẠN
Bs Lê Ngọc Dũng
YKN 26/8/2011-
Người thày thuốc Việt Nam ngày nay đang đứng giữa hai làn
đạn. Một làn đạn từ phía ngành nghề của ḿnh: đó là quy
chế,trách nhiệm, là hàng núi những công việc phải làm, là quá
tải…. Một làn đạn khác từ phía xă hội, thân nhân bệnh nhân và
những người không thông cảm với những vất vả cực nhọc của nghề
y. Cả hai làn đạn bắn từ hai phía trái
ngược nhau và người thày thuốc nào không khéo léo phải nhận lănh
cả hai. Rất nhiều bạn trẻ
chỉ nghĩ tới những vinh quang của nghề mà không thấy những cay
đắng của đời thày thuốc: có sống
trong chăn mới biết chăn có rận hay không”
Làn đạn thứ nhất:
Những hiện tượng
gần đây liên tiếp xuất hiện nói lên những ǵ: tát vào mặt CSGT,
giết người chỉ v́ xe té nước lên ḿnh, đánh thày cô giáo, rồi
cao điểm là giết cả thày thuốc đang trị bệnh. Sự xuống cấp đạo
đức của xă hội đă quá trầm trọng. Con người đánh giết nhau v́
những cớ quá bé nhỏ, vô lư. Hành động như thế gọi là côn đồ,
không bị nghiêm trị th́ sẽ leo thang không có điểm dừng. Cứ
tưởng tượng xem chỉ v́ không thích hành vi của một kẻ nào đó, ta
cứ vác dao hay súng ra hạ thủ th́ xă hội này sẽ ra sao? Không
thể biện giải bằng những lư do nào đó, thí dụ bức xúc v́ bị
ngược đăi nên có hành vi giết người. Hành vi đáp trả khi tương
xứng với hành động của đối tượng gây ra th́ pháp luật và luân lư
có thể cảm thông, chiếu cố. Thí dụ bị giết hụt hay đang ở t́nh
thế nguy hiểm tính mạng, con người có thể đáp trả bằng những
phương tiện trong tầm tay nhằm thóat chết th́ có thể hiểu được.
Nhưng tức giận rồi dùng hung khí giết người trong khi đối tượng
không có ǵ tự vệ lại không có hành vi ǵ nguy hiểm mà
chỉ làm trái ư ḿnh th́ rơ ràng là một thói côn đồ, dă man
khác nào tên chủ trại cá dùng dao, kềm,
kéo tra tấn đứa bé làm công hay hai vợ chồng chủ
quán tạt nước sôi vào cô gái làm công. Hành động đó ta gọi là
hèn mạt v́ tấn công người vô phương tự vệ khác nào một người to
lớn đi bóp cổ một đứa trẻ. Thế mà có người ca tụng như một hành
động anh hùng.So với việc cô gái tát vô mặt anh CS th́ rơ ràng
cô gái đó “anh hùng” hơn rất nhiều lần v́ dám đánh một
người to lớn mạnh khỏe hơn minh, có súng ống trong khi ḿnh lại
tay không. Cùng là hành động chống người thi hành công vụ, nếu
chỉ hai cái tát không thấm vào đâu mà bị 9 tháng tù giam th́
hành động đâm hàng loạt người phải xử bằng vài lần án tử hinh
mới đúng tỉ lệ tương xứng.
Xă hội lên án
những thày thuốc vô lương tâm rồi ác cảm với ngành y, mà vẫn
quên rằng vẫn có rất nhiều thày thuốc tốt ngày đêm miệt mài cứu
giúp người không cần nhận ơn, quên bản thân cho kẻ khác. Bất cứ
một ngành nghề nào cũng có con người xấu, ngay cả trong giới
thày tu cũng vẫn có những con chiên ghẻ làm buồn ḷng đấng tối
cao. Đáng buồn thay những thày thuốc tốt như thế hiếm dần như
một động vật trên đà tuyệt chủng mà xă hội cần phải cấp bách
“gây giống lại”.
Làn đạn
thứ hai:
Người thày thuốc
bị áp lực do quá tải công việc. Ít ai thông cảm ngành y, nào
phải người thày thuốc chỉ chăm vào việc trị bệnh đâu, nào là
phải họp hội, tập huấn, chống dịch, nào phải nghiên cứu khoa
học. Rồi th́ c̣n bị áp lực hàng ngang từ
đồng nghiệp cạnh tranh soi mói, từ trên do lănh đạo,công đoàn áp
đặt đôi khi những việc phi lư vẫn phải làm, rồi các
luật lệ hành chính, bảo hiểm thay đổi như chong chóng.
Một số BV lại c̣n có những luật lệ ngầm, quy định “chỉ tiêu “
cho BS khám bao nhiêu người, cho bao nhiêu xét nghiệm để mau
quay ṿng vốn các cổ máy cận lâm sàng v.v...
Rồi viện phí ngày càng cao làm thành hàng rào ngăn cách giữa bn
và thày thuốc. Người bệnh trốn viện, thày thuốc chịu trách
nhiệm là một quy định chẳng khác nào cái gông tṛng vào cổ người
thày thuốc khốn khổ đang hụp lặn giữa biết bao là khó khăn do
thiếu thuốc, thiếu phương tiện, thiếu người. Công việc ŕnh ṃ
sợ bệnh nhân trốn viện làm cho quan hệ con người căng thẳng và
khoảng cách giữa thày thuốc và bệnh nhân ngày càng xa hơn bao
giờ hết. Thay v́ thày thuốc và con bệnh cùng nh́n về một hướng,
cùng sát cánh chiến đấu với nhau chống lại bệnh tật th́ ngày nay
họ lại nh́n nhau như như những kẻ thù, cùng t́m sơ hở để tấn
công nhau… Thời bao cấp có lẽ là thời
hoàng kim của thày thuốc v́ tuy thiếu thốn nhưng con người b́nh
đẳng hơn, thày thuốc không phân biệt ai có tiền hay không, và
không bao giờ có cảnh tấn công thày thuốc v́ phân biệt đối xử…V́
viện phí mà người bệnh và thân nhân ác cảm
với thày thuốc mà không thấu hiểu tâm trạng của thày thuốc cũng
xót xa như họ.Viện phí cũng là một nỗi khổ đau của thày thuốc
chứ không riêng của bệnh nhân. Viện phí là một con đường hầm
mà cả thày thuốc và bệnh nhân đều lần ṃ trong đó và thường chỉ
có một trong hai t́m được lối ra….
Thế th́ phải là
sao để không bị trúng đạn khi bước đi trên con đường mà cả hai
phía đều có những viên đạn thù. Những người đă khoác lên
màu áo trắng cần phải xác định lại con đường ḿnh đi. Không
có một con đường nào không có chông gai,
không một ngành nghề nào không có những khó khăn gian khổ.Giống
như người tài xế đă cầm tay lái xe, th́ chỉ có tiến lên, phải
hết sức cố gắng để tránh những nguy hiểm chực chờ. Với một người
không biết lái, vụng về th́ dù là đại lộ thênh thang, th́ chỗ
nào họ cũng thấy va chạm, tai nạn và chết chóc. C̣n đối với kẻ
đă trui rèn và tĩnh tâm th́ dù đường đèo, dốc núi cheo leo họ
cũng vượt lên được tới đỉnh cao nhất.Phải giữ cơi ḷng trong
sáng, phải giữ trong tim ḷng thương người cho dù có ǵ xảy ra
xấu nhất, vẫn chấp nhận và xem như đó là định
mệnh….(giày dép c̣n có số!). Và như trong một bài viết trước đây
của tôi, khi nào người thày thuốc xem bệnh nhân như người
thân, quên hẳn thân ḿnh đi để cùng chiến đấu với bệnh tật, cùng
để gịng nước mắt ḿnh hoà quyện cùng nước mắt của người bệnh
th́ không bao giờ thày thuốc trở thành kẻ thù của một ai.
Ư KIẾN BẠN ĐỌC
name: Do Kim Ngan
email: kimngan.jf@gmail.com
Bac oi, chau rat tam dac voi bai viet nay! co le bac da noi len
nhung dieu ma rat nhieu thay thuoc khac muon noi. Nhung bac oi,
hien chau cung dang la sinh vien y khoa. Doc xong bai nay chau
dang tu hoi phai ren luyen lam sao de sau nay khong phai lanh
hai lan dan??
name:
tran phu quoc
email:
phuquocqn@ovi.com
Bs Dũng ơi ! Tôi
thấy bài viết này rất hay, rất đúng với thực tế hiện nay.Người
thầy thuôc tránh đươc đạn bên này th́ lại trúng đạn bên kia,nguy
cơ tuyệt chủng là cái chắc. Vậy th́ ai là người có trách nhiệm
bảo vệ thầy thuốc và bảo vệ như thế nào?
name: hoanglan
email: long12tn3@yahoo.com
toi thay bai viet cua thay thuoc Nguyen Trong Ninh rat dung voi
tinh hinh nuoc ta khi xa hoi con ngheo nguoi ta chi chu trong
den tien .Suc khoe nguoi ta chua quan tam den vi vay thay thuoc
vi vay cung chang phai la doi tuong ma nguoi ta can nho toi chi
khi om dau nguoi ta can den va khi da qua song roi thi phu song
|