V́ sao chữ “Sĩ” trong ngành y bị xuống cấp?
Với bác sĩ, y sĩ th́ chữ “SĨ” là điều rất quan trọng. Thế nhưng
xă hội lại đang phải chứng kiến sự xuống cấp của cái “SĨ” trong
ngành y. Nguyên nhân v́ sao?
“Xưa nay chưa có thuốc trị ḷng tham”
Bác sĩ thành danh thật lắm gian nan, cả về thời gian và sự
trưởng thành trong nghề nghiệp. Trước năm 75 ở miền Nam, để đậu
được vào Y khoa Huế, Sài G̣n khó đă đành, đến khi tốt nghiệp
cũng “trầy vi tróc vẩy”. Nhiều người không theo nổi phải “nửa
đường đứt gánh”, đành chuyển nghề hoặc có khi ra trường vẫn c̣n
nợ luận án…
Sau năm 1975, có thời kỳ không ai thèm thi vào y khoa nên điểm
chuẩn đầu vào rất thấp. Đơn cử như điểm chuẩn vào Đại học Y khoa
Huế năm 1998 chỉ 14 điểm. Tuy nhiên những năm gần đây, xă hội
lại trở lại chuộng “nhất Y, nh́ Dược”… Điều đó nói lên, qua bao
thăng trầm lịch sử, y khoa luôn là một ngành được nhiều chiếu
cố. Đó là điều đáng mừng cho xă hội trọng học vấn.
Sinh viên thích vào ngành y (dù gần đây điểm chuẩn cao ngất
trời) có nhiều lư do. Ngoài nỗi đam mê nghề nghiệp, mong được
góp phần cứu chữa cho người bệnh th́ c̣n có những lư do khác.
Trong đó có sự nể trọng, mối quan hệ xă hội, một nghề nghiệp đặc
biệt liên quan đến sinh mệnh con người (mà chuyện tử sinh rất là
nhạy cảm với một người b́nh thường) và thu nhập có vẻ “kha khá”
so với nhiều nghề...
Thời Pháp thuộc và trước năm 75, bác sĩ là những người được chọn
lọc từ thành phần ưu tú của sinh viên, được xă hội kính trọng
nên đa số họ có sự hiểu biết, tự trọng, kiến văn rộng răi. Biết
“đạo người quân tử sống như tùng bách”. Nên chẳng
lạ ǵ khi nhiều bác sĩ cũng đồng thời là văn sĩ, họa sĩ, thi sĩ,
nhạc sĩ…
Y
đức không phải là điều cần rao giảng nhiều trong nhà trường
nhưng họ cũng tự hiểu phải “đối nhân xử thế” ra sao cho đúng chữ
“Sĩ”. (Trong tiếng Hán, chữ “Sĩ” gồm chữ “Nhất” và chữ
“Thập” ghép lại, có nghĩa là nguời biết hết tần tật chuyện thiên
hạ… C̣n chữ “Sĩ” ghép với chữ “Khẩu” là chữ “Cát”, có nghĩa
những ǵ “Sĩ” nói ra phải là điều cát tường tốt đẹp…).
Bởi vậy mà đă có rất nhiều tấm gương trong sáng của các bác sĩ
như Đặng Văn Ngữ, Phạm NgọcThạch, Phạm Biểu Tâm, Lê Khắc Quyến…
khám bệnh không lấy tiền. Nhưng cũng cần nói thêm là thu nhập
(lương) của họ so với mặt bằng xă hội lúc đó khá cao, các bác sĩ
không cần mở pḥng mạch khám tư cũng dư sống, nuôi vợ con
(nhất thế y tam đại công khanh).
Sau 75, thời thế đổi thay, xă hội xem bác sĩ như mọi ngành khác,
thậm chí thu nhập chẳng khác chi công nhân lao động, thua cả
“bác” tài chạy xe đường Lào hay các tài công tàu viễn dương… Do
vậy mà sự chọn lọc đối với các thành phần tham gia ngành y tại
Việt Nam bị giảm sút, hầu như ai cũng có thể vào, chưa kể chế độ
chuyển cấp từ y tá lên y sĩ, bác sĩ…
Từ
đó dẫn tới suy nghĩ, ứng xử của từng bác sĩ, y sĩ đối với chữ
“Sĩ”, cái “Sĩ” rất khác nhau, nhất là trong lúc kinh tế khó
khăn, thu nhập ít ỏi. Điều này không lạ, bởi ngày xưa cha ông ta
đă biết: “Nhược hữu lương y viên tuyệt mệnh. Tùng lai
vô dược trị tham tâm” (Dẫu có thầy thuốc hay chữa
bệnh khó, nhưng xưa nay chưa có thuốc trị ḷng tham).
Cũng từ đó dẫn tới y đức bị báo động đỏ. Ngành y tế phải ra các
điều y đức, mở rộng học tập “Lương y như Từ mẫu” dù thừa biết
gốc gác căn bệnh từ đâu…. Do vậy mà hiệu quả của bao nhiêu lời
kêu gọi về “y đức” xem ra không được như mong muốn. Nên không có
ǵ lạ khi xă hội phản ứng với “triệu đóa huê hồng” của
các hăng duợc trao vào tay các bác sĩ, thậm chí xă hội c̣n bị
“choáng” với thu nhập của bác sĩ, “lương” không đủ sống mà
“bổng” th́ ngất trời…
Các bài viết gần đây trên Internet và báo chí đă phân tích khá
đầy đủ, tôi chỉ xin tóm tắt: Thu nhập của nhiều bác sĩ hiện nay
rất cao nhờ làm tư: mở pḥng mạch, mổ ngoài bệnh viện tư, mổ
ngoài giờ…. (đó là lao động chân chính có thể chấp nhận!), hoặc
nhờ phong bao, phong b́ (có thể do tự nguyện của bệnh nhân hay
bắt chẹt người bệnh, hoặc hành nghề không theo chính đạo, trục
lợi trên sức khỏe người bệnh thiếu hiểu biết… là hậu quả của
nhất thế y tam thế suy…)…
Tuy nhiên, hiện dư luận xă hội chỉ mới nh́n thấy “điểm” mà chưa
thấy ”diện”. Số bác sĩ ở các thành phố lớn có thu nhập cao, “nhà
lầu, xe hơi” chỉ là thiểu số trong cả nước so với các bác sĩ ở
tuyến quận, huyện, xă, phường hay các y tá, điều duỡng, y công….
Ở
đây tôi chỉ muốn nhắc hai điều mong mọi người b́nh tâm suy xét:
Y
khoa là môn khoa học và nghệ thuật (science and art - Từ điển
Bách khoa). Cho nên cách đây hơn trăm năm, William Osler
(1849 – 1919), thầy thuốc tim mạch người Anh đă nói: Y
khoa là một khoa học của sự bất định, và một nghệ thuật của xác
suất (Medicine is a science of uncertainly, and an art of
probability). Từ đó để thấy rằng, bệnh tật con người và
sự điều trị thành công không có mẫu số chung. Nên chuyện “thầy
thuốc mát tay, tài giỏi” là có thật,. Bởi thế, cùng mở pḥng
mạch nhưng có nơi th́ khách rất đông, thu nhập cao, có nơi lại
chẳng ai t́m đến.

William Osler (1849-1919)
Nhưng như người xưa đă nói: “Đại phú do thiên, tiểu phú do
cần” (Giàu to do trời, giàu nhỏ do cần cù siêng năng)…
Nói bác sĩ có thu nhập cao, thật ra cao nhất cũng chỉ mới đến
mức trung lưu trong xă hội, chứ những “đại gia” có máy bay riêng
th́ có ai theo nghề y, làm thầy thuốc đâu?
Y
khoa không có thần đồng mà phải khổ luyện, nhất là với các bác
sĩ ngoại khoa, thường xuyên phải mổ xẻ. Sau khi tốt nghiệp, ít
nhất họ phải trải 10 năm trong nghề mới có kinh nghiệm. Chứ vừa
ra trường, chưa thực sự hành nghề mà đă có nhà lầu xe hơi th́
hoặc là do cha mẹ để lại, hai là... từ các nước giàu có trở về,
chỉ cần dựa vào “lương y như tháng trước” là có đủ tất cả, khỏi
mở pḥng mạch, khỏi mổ chạy “sô”, nhận phong b́… chi cho mệt!
Nói cách khác, sự đ̣i hỏi về chuyên môn lẫn đạo đức nghề nghiệp
đối với ngành y là rất cao, nhưng đồng lương mà những người theo
ngành này đang được hưởng th́ lại thực sự là không đủ sống.
Chính sự bất hợp lư đó đă dẫn tới sự xuống cấp về y đức, y đạo
khiến xă hội lên án và rất nhiều người trong ngành y cũng cảm
thấy đau ḷng.
Nhưng nếu chỉ phê phán những bác sĩ “sống không nhờ lương” mà
không mổ xẻ và cải tổ đến cùng cái cơ chế tồn tại lâu nay đă dẫn
tới hoặc là phải chụp giựt để sống, để nuôi vợ con, hoặc là lợi
dụng để trục lợi ở một số người trong ngành y, thiết nghĩ cũng
chỉ mới là phiến diện!
Bs
Lê Quang Thông
(Bệnh viện Đà Nẵng)
Ư KIẾN BẠN ĐỌC
name:
nhật minh
email:
cancubuthongminhlathat@gmail.com
Chủ đề này tôi thấy khá quen nhưng không phải dễ xử trí.
Trong ngành y ḿnh nhiều lúc tôi thấy buồn cười ở chổ, bạn biết
không, hằng năm số lượng sinh viên ngành y ra trường khá đông,
nhưng bác sỹ th́ tương đối ít, theo chỉ tiêu th́ tỉnh nào cũng
thiếu, cơ quan nào cũng thiếu, vậy mà sinh viên đâu dễ t́m việc
làm... vậy là làm không lương. Bệnh viện nào tôi cũng thấy trên
chục cán bộ làm không lương, thậm chí cả trăm cũng có, hoặc hợp
đồng ngắn hạn, lương chỉ 1,2 triệu là hết. Nghĩ cũng tội.
name:
THÁI VIẾT HƯNG
email:
Thaiviethung62@gmail.com
Đă là BS th́ đă từng top ten trong những năm học phổ
thông.cộng với ít nhất sáu năm học nghề y khoa, nếu là BS ngoại
khoa th́ ít nhất học thêm một năm định hướng và hai năm chuyên
ngành (ck1 hoặc Th sỹ) th́ mới được mỗ. Y khoa là học thực sự
chứ không như một số ngành (một buổi học c̣n một buổi nhảy đầm
vẫn ra trường...).
Ai đă chọn nghề Y th́ đă có bản chất muốn được cống hiến,
muốn được cứu người và đó chính là đạo đức nghề Y ( Y Đức ) .
Trong thời gian gần đây, những người lănh đạo của ngành y tế
kêu gọi nâng cao y đức chẳn qua là báo cáo với chính phủ rằng:
tôi đă chỉnh đốn ngành. nhưng thực chất : Y đức là bản chất vốn
có của những người vào Y khoa và nó không thể nâng cao hay hạ
thấp.
Lương y như từ mẫu . điều này không ai chối cải, nhưng chúng
ta phải hiểu, Mẹ hiền ngoài việc chăm sóc con lúc ôm đau c̣n có
trách nhiệm dạy dỗ con cái chứ !..thực tế không phải mọi bệnh
nhân đều than phiền, đa số những người than phiền là những người
luôn được cưng nựng, công thần, thiếu thông cảm với điều kiện
thực tế. ví dụ: theo những nước tiến bộ, một BS khám không vược
quá 25 bn/ngày, trong khi đó ở Việt nam phải khám không dưới 75
bn/ngày. Ở bệnh viện tỉnh của tôi ( 600 G) theo biên chế nhà
nước quy định, phải có khoản 160 BS nhưng thực tế chỉ có dưới 70
BS làm chuyên môn( vài hôm nữa con số này c̣n tiếp tục giảm) nói
như vậy để nhà nước biết rằng, những con người đang làm nghề Y
trong các bệnh viện nhà nước (BS) phải được phong ANH HÙNG LAO
ĐỘNG, nhưng thực tế hiện nay ...( quá phủ phàng ...) tiền của
nhà nước trả công cho BS hiện nay... chưa đủ tiền học phí và chi
phí cho con ăn học, vậy th́ : BS ăn cỏ+BS ở truồng+BS đi bộ tới
cơ quan để làm" mẹ hiền", Tôi nghỉ với sự tiến bộ của khoa học,
vài năm nữa các BS sẽ được phẩu thuật thay dạ dày người bằng dạ
dày ḅ để khỏi phải lo cái ăn. Tôi không hiểu các nhà lănh đạo y
tế đi học tây học tàu làm ǵ cho khổ đời các BS, chỉ cần các ông
các bà chịu khó xin vào làm học tṛ của các pḥng khám (BV) tư
nhân, người ta sẽ dạy cho các ông các bà cách trả tiền cho nhân
viên, và khi nhân viên được trả tiền thỏa đáng th́ họ thể hiện
"Mẹ hiền" như thế nào ! Điều đơn giản c̣n chưa biết, vậy mà ham
chức ham quyền làm ǵ cho khổ đời bao nhiêu BS.
Có đâu như BV công, BS khám cho 10 bn bảo hiểm xă hội mới đủ
tiền để trả tiền công đánh một đôi giày. Chung quy lại là " bất
cập, bất cập và măi măi bất cập"
Vài điều cùng quư đồng nghiệp cho khoay nỗi ḷng con quốc
quốc!!!
Hy vọng một ngày mai trời sáng như tiền đồ Chị Dậu...
name:
tèo lề đường
email:
tuannguyen.dinh@yahoo.com
Bác so sánh chi dài lằng quằn.
Sau 75 mới có câu "lương y như từ mẫu" rất là tâm đắc, rồi do
ǵ không biết mà bị biến thành "lương y như... bỏ mẹ", thế
thôi...
Mong rằng bác vẩn là TỪ MẪU
name:
Nguyễn Thọ
email:
bsthodb@gmail.com
Tôi đă đọc các bài viết và ư kiến của các anh các chị, quả
thực là một sự đồng cảm. Tôi cũng đă được xem Dự thảo tăng phụ
cấp cho cán bộ là công tác y tế, nhiều ư kiến không đồng t́nh
cho rằng thu nhập của cán bộ y tế (Bác sĩ) là rất cao, cái nghĩa
cao ở đây là cao so với cái ǵ, so với ai và so với ở đâu. Có lẽ
những người có ư kiến như vậy họ chỉ nh́n thấy mức thu nhập của
một số bác sĩ ở những nơi có điều kiện để có thu nhập cao. Cái
nh́n và đánh giá như vậy có lẽ họ đang ở các trung tâm kinh tế
lớn, ở chỗ nh́n như vậy khác ǵ ngồi nh́n từ (đáy giếng). Muốn
đưa ra một cái nh́n hay một đánh giá, nhận xét có lẽ nên thông
qua một cuộc điều tra có như vậy mới có tầm chiến lược cho một
hoạch định chính sách. Tôi đồng t́nh với các anh các chị có
những ư kiến trên v́ rất là thực tế, tuy nhiên cũng có ư kiến
thế này thế khác nhưng thực trạng đội ngũ cán bộ y tế chiếm tỷ
lệ cao và rất cao có thu nhập thấp và rất thấp, họ rất vất vả
trong cuộc sống sinh hoạt. Ở vùng tôi công tác tỷ lệ cán bộ y tế
có thu nhập cao gấp 4-6 lầ lương ước chiếm 0,5%, số có thu nhập
cao gấp 2-4 lần lương ước khoảng 2%, c̣n lại là họ thu nhập 100%
bằng lương và có lẽ có khoảng 70% các tỉnh thành phố khác họ
cũng chung mức sống như vậy. Chưa nói đến việc nhóm cán bộ y tế
này c̣n phải chịu một sức ép vô cùng lớn về công việc hàng ngày,
về sự thiếu thốn trang thiết bị y tế, họ phải sống khổ hai lần
khổ như vậy thiết nghĩ họ c̣n sức đâu mà trau rồi y đức. Không
biết các nhà chính sách có thấu hiểu được không.
name:
pham dinh vang
email:
vangpham21@yahoo.com
Cac bac oi den bao gio thi xa hoi co cai nhin moi ve nghe
dieu duong nhi? Bay gio di hoc dieu duong cung coi nhu khong co
cho nao hoc thi phai di thoi. Bao gio thi bac si ton trong quyen
tu do cua nguoi dieu duong va nguoi dieu duong duoc lam dung vai
tro nhiem vu cua minh trong cong viec cham soc benh nhan?
name:
NGUYỄN VIẾT THỊNH
email:
NGUYENTHINH-YK@YAHOO.COM
Thiết nghĩ giữa một xă hội mà đồng tiền là tất cả th́ bác sĩ
cũng như những tầng lớp khác mà thôi. Các bác không nh́n những
vấn đề khác đi. Bi quan làm ǵ. Để thế hệ 9X giải quyết. Mấy bố
rồi cũng già thôi. Ai sống măi được đâu. Tiền công khám của bs
với một bệnh nhân c̣n thua tiền giữ một chiếc xe máy th́ nói ǵ
đến y đức. Khóc cho quá khứ cua 4 chữ SĨ đi, đau thật. Ngu cũng
làm bs như ai thôi
name:
Đặng Như Phồn
email:
phondangnhu@yahoo.com
Tôi thấy những điều anh nói đều đúng nhưng chưa đủ. Kết quả
hôm nay là bởi lổ hổng trong chính sách y tế nước nhà mà Ngành y
tế cũng như Chính phủ Việt Nam cần nghiêm túc nh́n lại. Từ chiến
lược y tế, chương tŕnh đào tạo, chế độ đăi ngộ, tổ chức hoạt
động và cả các biện pháp giám sát, chế tài đối với những sai sót
trong ngành Y. Tôi rất mong có một chiến lược tổng thể cho điều
đó và càng mong hơn có được những người đủ tài năng và tâm huyết
để được làm việc đó.
name:
Diệu Thanh
email:
BSThanhTuyen@yahoo.com
Đồng cảm với nổi ḷng của đồng nghiệp trong ngành y, nhiều
lúc tôi tự hỏi tại sao con người ta không đặt câu hỏi "TẠI SAO"
trước khi giải quyết 1 vấn đề nào đó mà người ta cứ đi thẳng vào
hiện thực của vấn đề, rồi b́nh luận, rồi phê phán, kết luận...và
cứ như thế th́ vấn đề vẫn cứ là vấn đề muôn thưở.
Trước hết phải nói về y đức: Lúc nào Bộ y tế cũng kêu gọi
phải nêu cao y đức trong các cơ sở y tế, càng kêu gọi th́ y đức
lại càng xuống cấp. Vậy là tại sao? Y đức không chỉ thể hiện qua
cung cách ứng xử với bệnh nhân, mà y đức thể hiện ở rất nhiều
khía cạnh của ngành y: Phân biệt đối xử giữa bệnh nhân với nhau,
lạm dụng thuốc trong điều trị, chạy đua thành tích giữa các khoa
trong cùng một bệnh viện. Nuông ch́u bệnh nhân quá mức
.v..v..Tất cả những điều đó có phải xuất phát từ cuộc sống thiếu
thốn do đồng lương không đáp ứng. Chính v́ lương không đủ sống
giữa xă hội phát triển như hiện nay th́ làm sao bắt người ta
phải hoàn thiện y đức. Tâm lư con người đâu ai muốn thua ai, vật
chất là trên hết . Nếu đời sống vật chất đầy đủ th́ chuyện phục
vụ bệnh nhân theo đúng nghĩa "lương y như từ mẫu" sẽ không c̣n
là vấn đề nang giải nữa .
name:
Hồ Đ́nh Hùng
email:
hohungbpc@yahoo.com
Thưa BS Thái Minh Tuấn
Chuyện học chuyên tu ngày nay khác với sự nỗ lực vươn lên của
các bậc đàn anh ngày xưa!
Có một thời học chuyên tu để sau này về làm lănh đạo!
Hiện nay, do học lực ở trường phổ thông quá kém, không thể
thi đậu vào trường nào cà nên các vị phụ huynh có "tầm nh́n xa'
thường cho con theo học lớp Y SĨ ĐA KHOA. Dĩ nhiên, sau hai năm
học, các cháu sẽ được ra trường. Nếu được bố mẹ "đầu tư" đúng
mức, th́ các cháu sẽ có tấm bằng LOẠI GIỎI..
Với những cháu này, một chổ làm là trong tầm tay của bố mẹ.
Sau hai năm làm việc, cháu sẽ đi học chuyên tu để trở thành
BÁC SỸ.
Anh Tuấn kính mến, bây giờ th́ anh hiểu ra vấn đề rồi chứ!
name:
Hoang Tien Duy
email:
tienduyqc@yahoo.com.vn
Các bác ai cũng nhận định, phân tích đúng cả. Chúng ta hầu
như đều chưa thoả đáng với chế độ lương bổng và phụ cấp cho
ngành y, và tôi thấy bất công và vô lư nhất là phụ cấp thường
trực cấp cứu ở BV. Không biết chỗ các bác thế nào chứ, c̣n em là
Bs Nội khoa của BV huyện miền núi mà đúng là không đủ để ăn một
bữa sáng "tưoi" lên một chút. Cả một ngày đêm hùng hục căng
thẳng cấp cứu, theo dơi điều trị bệnh nhân, đêm đông giá rét,
miệng suưt soa, run lập cập...nghĩ mà thấy chán quá cơ. Nhưng
cũng phải tự hào là em thấy trách nhiệm ḿnh quá nặng nề không
thể v́ chế độ mà lơi lỏng chuyên môn được, c̣n trong ḷng th́
thật chán và ...ấm ức. Thật ra, nói chuyện với đồng nghiệp như
thế này cũng thấy vơi đi được phần nào, chỉ tiếc rằng đến giờ
này th́ ta vẫn chưa thấy Đảng và Chính phủ có cải thiện về lương
và phụ cấp cho những người làm lâm sàng như chúng ta nhỉ.
name:
Trịnh du thế
email:
Trinhduthe@yahoo.com
Con là một sinh viên, rất nh́u câu hỏi về ngành. Quá nh́u khó
khăn và bất cập. Khi xua di kham benh rat am uc, co lan da chi
vao BS kham-ma BS la pho khoa tiet nieu cua Truong ma noi rang:
cho toi hoi bac si la gi?
Nghe BS Thong tam su ma long cung rung dong...cam dong thay
nhug bac si tam huyet dang chat vat voi doi song! Cho Nha nuoc
cai cach den bao gio khi ma cai tham cua can bo tha hoa cang
ngay cang lon..Dau long lam nhug benh nhan 2,3 nguoi nam co
ro,co ro nhug thoi chien ma Trinh cong son da mo ta lai nhug loi
hat.
Mong cac bac,cac co chu lanh dao hay mau mau " tro giup " cho
nen y te nuoc nha!
name:
Minh Châu
email:
chau208thyt@yahoo.com.vn
Tôi hoàn toàn đồng ư với BS Thông. Chỉ một phần nhỏ BS ở các
thành phố lớn là có thu nhập cao, c̣n nh́n rộng ra cả nước th́
lương BS không xứng đáng với sức lao động họ bỏ ra. Lương của
điều dưỡng càng thấp hơn nữa. Mỗi Bs ở tuyến tỉnh thường phải
bắt buộc phụ trách 30-60 bệnh nhân, làm sao mà thăm khám, tư vấn
cho tốt được. Mỗi giường 1 bệnh nhân cũng giống như mỗi giường
2-3 bệnh nhân, BS, Điều dưỡng phải gồng ḿnh làm cho xong nhiệm
vụ. Nhiều khi 12h trưa vẫn chưa được ăn cơm. Lương th́ không
thay đổi, thu nhập thêm dựa vào ABC th́ rất khiêm tốn vài trăm
ngàn đồng một tháng chẳng giải quyết được ǵ. Luôn luôn làm việc
trong t́nh trạng quá tải nhưng lương không...quá tải tỷ lệ
thuận. Với nhu cầu của cuộc sống, chính v́ vậy c̣n nhiều nơi xảy
ra tiêu cực để bệnh nhân oán thán, thật sự ai có lương tâm, ai
c̣n một chút"sĩ" thấy rất đau ḷng. Nhiều bệnh viện phía nam v́
sao thu hút được BS? Đó là do họ thật sự quan tâm đến sức lao
động ngành y, trong khi họ cũng phải theo một chế độ chung trong
cả nước nhưng có sự linh hoạt để trả công xứng đáng cho nhân lực
ngành y. Chỉ có khoảng 1/10 số Bs thuyết phục được con ḿnh thi
vào trường y, v́ con trẻ đă thấy cha mẹ vất vả quá. Càng tội cho
tuyến huyện, mỗi khoa chỉ có 1-2 Bs mà làm đủ việc. năm nào cũng
xin BS nhưng không có ai về thêm. Cứ như vậy họ không thể nâng
cao tay nghề , bỏ việc hàng loạt là điều đă và đang xảy ra ở
nhiều nơi. Đă đến lúc cần có một chế độ chính sách thỏa đáng để
người làm công tác y tế thự sự sống được tương xứng với sức lao
động bỏ ra. Đừng kêu gọi y đức suông nữa
name:
BS Thái Minh Tuấn
email:
thaiminh_tuan@yahoo.com
Đọc bài của BS Thông tôi rất tâm đắc! Đúng là trong ngành y
của chúng ta là ngành mà mọi người ai ai cũng kính nể. V́ chúng
ta đă có từng một lần cứu sống họ hoăc người thân hay bạn bè của
họ qua cơn bệnh.
Trong ngành chúng ta luôn có truyền thông tôn sư trọng đạo và
hiếu học. V́ nắm giữ sinh mạng con nguời nên chúng ta phải "
Học, học nữa, học măi". Tôi không đồng t́nh với anh thông về
quan điểm "chưa kể chế độ chuyển cấp từ y tá lên y sĩ, bác sĩ…"
Trong điều kiện khó khăn và có chiến tranh ác liệt. Do điều kiện
một số thầy thuốc không có điều kiện học chính quy như tôi và
anh th́ phải học theo từng cấp từ cứu thương lên y tá, từ y tá
lên y sĩ và từ y sĩ lên bác sĩ. Tôi thấy có nhiều thầy giáo sư
đầu ngành cũng đă từng phải học theo từng cấp như vậy. Do đó
ngành y không mất giá v́ lẽ đó. Mà mất giá chỉ v́ một số ít sớm
tự phụ với tŕnh độ của ḿnh rồi không trau dồi kiến thức mới
hoặc có những tai nạn nghề nghiệp ngoài ư muốn. Ngoài ra có một
số ít như anh nói "sống không nhờ lương" mà lợi dụng nghề nghiệp
moi tiền bệnh nhân th́ mới làm mất giá ngành y thôi.
Tôi thiết nghĩ khắc phục được điều này th́ chắc c̣n lâu lắm. Chỉ khi nào
mà nhà nước có chế độ lương, tiền trực, tiền mổ hợp lí và bảo
hiểm y tế toàn dăn th́ mới thực hiện được.
name:
tran thanh son
email:
thanhson160884
Toi cung la mot nhan vien cua nghanh y te dang cong tac tai
mot bv tren thanh pho .bai viet cua bs da phan nao noi len dc
thuc trang cua nghanh y te.nhung bs giau co chi chiem ti
le nho con toi va cac dong nghiep khac luong ko du cho cac khoan
sinh hoat cua ban than minh trong thoi ky gia ca leo thang. Co
the thoi gian toi toi phai xin nghi viec de tim cv moi co thu
nhap kha hon de ton tai.toi hy vong thoi gian toi day nha nuoc
minh se co mot chinh sach phu hop hon ,che do uu dai hon cho
ngoui lam cong tac y te.
name:
Lê Hoàng Đại
email:
chanthat.BV
Mỗi người trong ngành y đều được đào tạo cơ bản,
nghiêm túc. Mỗi người trong số họ c̣n phải nỗ lực trau dồi kinh
nghiệm và đại đa số trong số họ là muốn đem trí tuệ công sức để
phục vụ nhân dân, đóng góp một phần nho nhỏ vào những thành công
của nền y học. Ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong
manh; tôi tin rằng không may có một sự thất bại nào đó dù là nhỏ
nhất th́ những người được gắn chữ "sĩ" ấy đều day dứt. Cứ thử
nh́n lại cuộc sống của họ; thời gian ở viện, nghiên cứu tài liệu
nhiều hơn ở nhà hay cho gia đ́nh; chưa kể tính chất công việc áp
lực căng thẳng, nhiều rủi ro nghề nghiệp và chịu dư luận. Đối
với các tuyến huyện và xă th́ họ đúng là vác cái "sĩ" để làm tất
cả các lĩnh vực Nội Ngoại Sản Nhi Lây, Hồi sức....Ngày một
..."sĩ" điều trị khoảng > 30 -<60 bệnh nhân đồng thời tiếp đón
khoange 10-20 bệnh nhân, cho ra viện khoảng 10- 25 bệnh nhân,
hoàn thành và tổng kết BA không kịp th́ ôm về nhà làm ....đó là
thực tế. Những năm qua, Chính Phủ đă có chính sách ưu đăi
cho ngành y tế nhưng c̣n nhiều bất cập. Đặc biệt vấn đề chế độ
thường trực cho cán bộ tuyến cơ sở. Không phải không có những
trường hợp bán trực để đi khám pḥng mạch tư. không phải không
có những người chán làm công mà thích làm tư, không phải không
có những người suy thoái đạo đức, thô lỗ đối với nhân dân ....đó
chỉ là "con sâu là rầu nồi canh".
Tôi đồng t́nh với bài viết của Bs Thông. và tôi nghĩ rằng nhiều
người đeo chữ "sĩ" như tôi cũng đồng quan điểm.
name:
Minh Châu
email:
chau208thyt@yahoo.com.vn
Tôi hoàn toàn đồng ư với BS Thông. Chỉ một phần nhỏ BS ở các
thành phố lớn là có thu nhập cao, c̣n nh́n rộng ra cả nước th́
lương BS không xứng đáng với sức lao động họ bỏ ra. Lương của
điều dưỡng càng thấp hơn nữa. Mỗi Bs ở tuyến tỉnh thường phải
bắt buộc phụ trách 30-60 bệnh nhân, làm sao mà thăm khám, tư vấn
cho tốt được. Mỗi giường 1 bệnh nhân cũng giống như mỗi giường
2-3 bệnh nhân, BS, Điều dưỡng phải gồng ḿnh làm cho xong nhiệm
vụ. Nhiều khi 12h trưa vẫn chưa được ăn cơm. Lương th́ không
thay đổi, thu nhập thêm dựa vào ABC th́ rất khiêm tốn vài trăm
ngàn đồng một tháng chẳng giải quyết được ǵ. Luôn luôn làm việc
trong t́nh trạng quá tải nhưng lương không...quá tải tỷ lệ
thuận. Với nhu cầu của cuộc sống, chính v́ vậy c̣n nhiều nơi xảy
ra tiêu cực để bệnh nhân oán thán, thật sự ai có lương tâm, ai
c̣n một chút"sĩ" thấy rất đau ḷng. Nhiều bệnh viện phía nam v́
sao thu hút được BS? Đó là do họ thật sự quan tâm đến sức lao
động ngành y, trong khi họ cũng phải theo một chế độ chung trong
cả nước nhưng có sự linh hoạt để trả công xứng đáng cho nhân lực
ngành y. Chỉ có khoảng 1/10 số Bs thuyết phục được con ḿnh thi
vào trường y, v́ con trẻ đă thấy cha mẹ vất vả quá. Càng tội cho
tuyến huyện, mỗi khoa chỉ có 1-2 Bs mà làm đủ việc. năm nào cũng
xin BS nhưng không có ai về thêm. Cứ như vậy họ không thể nâng
cao tay nghề , bỏ việc hàng loạt là điều đă và đang xảy ra ở
nhiều nơi. Đă đến lúc cần có một chế độ chính sách thỏa đáng để
người làm công tác y tế thự sự sống được tương xứng với sức lao
động bỏ ra. Đừng kêu gọi y đức suông nữa
name:
Nguyen Quang
email:
bsnghq@gmail.com
Bài anh viết rất hay! Tuy nhiên, có thể anh nhầm lẫn, ở Việt
Nam chúng ta chưa bao giờ th́ vào ngành y là dễ cả! Kể cả những
năm điểm thấp như năm 1984, điểm vào ĐHYD TPHCM cho nhóm 3, đối
tượng 11 của TPHCM là 15 điểm (nghĩa là nhóm 1 sẽ dưới 10 điểm)
nhưng là do đề thi "trên trời dưới đất" và người nhóm 3 mà thi
đậu cũng thuộc vào nhóm xuất sắc!
|