Y tế Việt Nam nên bắt đầu từ
định nghĩa sức khỏe!
Nguyễn Minh Mẫn
Trong các văn bản pháp quy thuộc lĩnh vực y tế của Việt Nam, cho
đến nay vẫn chưa có định nghĩa chính thức “sức khỏe là ǵ”. Do
vậy, các hoạt động và phát triển của y tế Việt Nam, thực sự c̣n
lúng túng, thiếu một triết lư, theo tôi, có lẽ nên bắt đầu từ
định nghĩa! Nếu chúng ta mặc nhiên chấp nhận sử dụng định nghĩa
của Tổ Chức Y tế Thế Giới (WHO, 1947): “Sức khỏe là sự hoàn toàn
thoải mái về thể chất, tinh thần lẫn xă hội chứ không chỉ là
không có bệnh tật”, th́ có thể dùng nó như một triết lư để soi
rọi lại sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân trong nhiều năm
qua.
Cho đến giờ này, khi nói đến sức khỏe, nhiều người kể cả cán bộ
y tế nghĩ ngay đến việc khám, phát hiện, chẩn đoán và điều trị
bệnh, xa hơn, đó là dự pḥng bệnh tật, nghiên cứu khoa học, c̣n
yếu tố tinh thần và xă hội của sức khỏe th́ h́nh như chưa thực
sự được quan tâm đúng mức. Tất cả các trường đại học y trong
toàn quốc, hầu như chỉ tập trung vào lĩnh vực sức khỏe thể chất,
chỉ chú tâm vào việc huấn luyện cho các sinh viên y khoa việc
truy t́m, xử lư bệnh tật bằng thuốc men, tham gia dự pḥng bệnh
tật… do đó, các bác sĩ ra trường hầu như đi theo định hướng này.
Họ rất ít được học tâm lư (chỉ một số ít tiết học), thiếu sự
huấn luyện nghiêm túc về cách đối nhân xử thế với bệnh nhân,
thân nhân, đồng sự, cấp trên, cấp dưới trong môi trường bệnh
viện cũng như ở cộng đồng. Họ cũng chỉ được học “kinh tế chính
trị” chứ không phải là “kinh tế y tế” và hiếm khi được học về
các quy tŕnh vận hành, tổ chức, quản lư bệnh viện. Họ được học
về dược lư chứ không biết về giá thuốc và hầu như “mờ mịt” về
luật chăm sóc và bảo vệ sức khỏe nhân dân, luật dược, pháp lệnh
hành nghề y dược tư nhân, luật khám bệnh, chữa bệnh và đặc biệt
sinh viên y khoa lâu rồi chưa được học “nghĩa vụ y khoa”!
Do chỉ tập trung vào sức khỏe thể chất và định hướng y tế thiếu
toàn diện như trên nên thực tế hiện nay, ngành y tế Việt Nam
đang hứng chịu nhiều hệ quả khó giải quyết. Đó là, nhiều bác sĩ
khi ra trường họ chỉ biết đến “bệnh” mà ít chú ư đến “người
bệnh”, tập trung trí tuệ để xử lư tốt bệnh tật mà quên đi những
giá trị mang tính nhân văn đó là tâm lư và xă hội. Họ tự cho
ḿnh là “mẹ”, có toàn quyền ra lệnh, quyết định, la rầy “con
bệnh” của ḿnh mà quên rằng, thực sự họ chỉ là những “người bạn”
của bệnh nhân. Họ nhận lương bổng, thậm chí trang thiết bị, cả
chiếc ghế ngồi của họ đều được đóng góp bằng tiền thuế và các
khoản khác của người dân, trong đó, có những người bệnh đang ở
trước mặt của họ. Khi ra toa thuốc, họ không biết được giá của
ngày công lao động tay chân là bao nhiêu, không biết được giá
của một kilogram lúa gạo là bao nhiêu… nên khó khỏi “vung tay
quá trớn”. Nói như Bs Đỗ Hồng Ngọc, các bác sĩ chữa được cái
“đau” mà không giải quyết được cái “khổ”, giải quyết được “bệnh”
mà không giải quyết được “hoạn”… chữa được cho cái “xác” mà lờ
đi cái “hồn” và các “mối quan hệ xă hội”, vốn dĩ không ít, là
cội nguồn của bệnh tật. Ví dụ, một bệnh nhân bị stress, đến bác
sĩ đo huyết áp thấy cao, được chẩn đoán bệnh tăng huyết áp, dặn
ḍ ăn uống và được “đe nẹt” một số biến chứng, ra toa thuốc, ra
về… nhiều bác sĩ cũng ít khi biết được bệnh nhân ấy đang bị
stress, vừa làm ăn thua lỗ, ly dị, đang chia của, con cái bỏ
học…nói chung là có nhiều yếu tố xă hội và tâm lư khác. Có thể
nhiều bác sĩ cho là bệnh quá tải, không có thời gian nhiều với
bệnh nhân (cũng đúng), nhưng cho dù có nhiều thời gian đi nữa
th́ thực sự rất ít bác sĩ quan tâm đến những chuyện “ngoài bệnh
tật” kể trên (trừ các bác sĩ có kinh nghiệm sống, hoặc đă được
huấn luyện “lâu lắm rồi”) v́ họ thiếu được rèn luyện những kỹ
năng và phương pháp chuẩn mực để tiếp cận các vấn đề tâm lư và
xă hội.
Chất lượng thầy thuốc là như vậy, c̣n các vấn đề vĩ mô khác của
sự nghiệp chăm sóc sức khỏe cũng bị “trục trặc” khi xa rời định
nghĩa sức khỏe! Đă có nhiều cuộc họp bàn, chú trọng nhiều đến tỷ
lệ “thầy thuốc/vạn dân”, “số giường bệnh/vạn dân”, hầu hết các
quan chức y tế đều kêu thiếu bác sĩ, thiếu giường bệnh, quá tải…
tất cả mọi vấn đề chăm sóc sức khỏe đều trút lên đầu của ngành y
tế, các bộ trưởng y tế trả lời chất vấn thấy mà thương! Thực sự
th́ không bao giờ cho đủ số lượng bác sĩ theo nhu cầu, chứ chưa
kể chất lượng bác sĩ, lại c̣n phải ḥa nhập với khu vực, quốc
tế… v́ chọn lọc, đào tạo một bác sĩ phải tốn nhiều thời gian,
tiền của chứ không như đào tạo một anh nông dân lái máy cày!
Nhưng trên hết có lẽ v́ chúng ta chỉ chú tâm nhiều đến sức khỏe
thể chất, bệnh tật và thuốc men … mà quên đi hai yếu tố tinh
thần và xă hội của sức khỏe. Trở lại ví dụ trên, stress của bệnh
nhân có thể được giảm nhẹ hoặc “chữa khỏi” nhờ ông tổ trưởng tổ
dân phố, hội phụ nữ, thầy tu, hay một ai đó có uy tín trong họ
hàng, bè bạn, trong gia đ́nh ḥa giải, tránh cuộc ly dị; con cái
bỏ học có thể nhờ giáo viên giúp đỡ… Stress được kiểm soát,
huyết áp của bệnh nhân cũng ổn theo, biến chứng có thể không xảy
ra, th́ đâu cần phải có nhiều bác sĩ điều trị tăng huyết áp, đội
ngũ điều trị, chăm sóc biến chứng của tăng huyết áp như tai biến
mạch năo, nhồi máu cơ tim, suy thận măn… H́nh như, lâu rồi chúng
ta chưa quan tâm đúng mức hai yếu tố tâm lư và xă hội của sức
khỏe nên quên đi việc chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của mỗi
người dân (tự chăm lo cho ḿnh), của toàn xă hội (trong chăm sóc
sức khỏe toàn diện) chứ không chỉ của riêng ngành y tế. Do thiếu
cái nh́n toàn diện nên chúng ta đă không huy động triệt để được
tất cả các nguồn lực của xă hội để phục vụ cho sự nghiệp chăm
sóc sức khỏe của người dân. Chúng ta cũng đă kêu gọi “xă hội hóa
y tế”, nhưng không kêu gọi “xă hội hóa sức khỏe”, chúng ta đă
quen gọi “Bộ Y tế” mà thực sự phải là “Bộ Sức khỏe” (Ministry of
Health). “Danh không chính” nên “ngôn không thuận”, khó mà hiệu
triệu mọi nguồn lực đi đúng một mục đích và hoạt động có hiệu
quả nhất!
Cũng từ nhận thức thiên lệch về sức khỏe thể chất nên việc đầu
tư các nguồn lực cho chăm sóc sức khỏe cũng thiếu hiệu quả.
Nguồn tài chính của nhà nước đầu tư cho y tế, đa số chỉ tập
trung cho việc xây dựng các bệnh viện, trung tâm chẩn đoán và
điều trị, trang bị kỹ thuật càng chuyên sâu, cao cấp ở các thành
phố lớn, bệnh viện tuyến tỉnh, c̣n lại một ít cho bệnh viện
huyện, cũng nhằm để “chữa cháy” việc quá tải. Tuy nhiên, các địa
chỉ trên chỉ chăm lo sức khỏe cho khoảng 10% dân Việt Nam, c̣n
lại khoảng 90% cần được chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng thông
qua chăm sóc sức khỏe ban đầu (cũng là cách giảm tải bệnh viện
bền vững) th́ đầu tư c̣n rất yếu kém. Qua thực tế, các khoa quá
tải ở các bệnh viện thường là khoa Nội Tim mạch, Nhi khoa, Chấn
thương, Ung thư, Thần kinh… Hơn phân nửa số bệnh nhân nội trú ở
Nội tim mạch là tăng huyết áp, gần 1/3 là bệnh mạch vành, có thể
kiểm soát tốt ở ngoại trú; đa số bệnh nhi đến pḥng khám bệnh
viện là các bệnh nhiểm khuẩn, virus đường hô hấp, tiêu hóa… có
thể chữa tại trạm y tế, chăm sóc tại nhà; nếu tuyên truyền tốt
về an toàn giao thông, sử dụng rượu bia th́ không có nhiều chấn
thương do tai nạn giao thông; giảm thuốc lá, thay đổi thói quen
ăn uống sinh hoạt, th́ ngừa nhiều bệnh ung thư, bệnh chuyển hóa,
giảm các bệnh nhập viện v́ tai biến mạch năo, tiểu đường…
Giải quyết những vấn nạn vừa nêu không nhất thiết phải đầu tư
nhiều tiền của mà cần phải chuyển hướng nhận thức đầu tư hiệu
quả vào cộng đồng để giải quyết cho 90% nhu cầu xă hội trong
chăm sóc sức khỏe ban đầu. Đó là việc đầu tư vào các chương
tŕnh truyền thông, giáo dục sức khỏe, sức khỏe học đường, chăm
sóc sức khỏe cộng đồng khi không có thầy thuốc… Đó là việc đào
tạo rất ngắn hạn nhân viên chăm sóc sức khỏe ban đầu, bao gồm
nhiều đối tượng, kể cả thầy tu, sư săi, ni cô, các sơ… các t́nh
nguyện viên chăm sóc theo nhu cầu (không nhất thiết họ phải có
nhiều kiến thức chuyên môn y tế). Đó là việc kêu gọi các thầy tu
dùng chính chùa, nhà thờ làm cơ sở chăm sóc sức khỏe (sau khi
được huấn luyện), là việc tăng cường chăm sóc bệnh tại nhà hơn
là xây thêm bệnh viện, tăng số giường… Đó là việc kêu gọi gia
đ́nh, nhà trường, ngành giáo dục, phối hợp y tế, xă hội tham gia
dạy dỗ, hỗ trợ con cái, tăng cường đào tạo kỹ năng sống của học
sinh, sinh viên để giảm bớt bạo lực học đường, biết nói không
với rượu bia, thuốc lá, lái xe lạng lách…và có thể chính các em
vận động gia đ́nh ḿnh tham gia giữ ǵn sức khỏe, pḥng ngừa
bệnh tật… Đó là việc dạy cho các bác sĩ ở các trạm y tế khoảng
10 bệnh thường gặp ở tại cộng đồng của ḿnh cho thật tinh tường
hơn là dạy cho họ chương tŕnh chuyên khoa cấp I để rồi họ không
sử dụng tốt ở cộng đồng, họ “bay” về huyện, tỉnh, gây mất nguồn
nhân lực tại chỗ. Đó cũng là việc chúng ta cần tập trung đầu tư
hỗ trợ “kiến thức chăm sóc sức khỏe ban đầu” cho tuyến dưới hơn
là việc “chuyển giao kỹ thuật” theo chương tŕnh 1816 như hiện
nay.
Nói tóm lại, để sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân thực sự có
hiệu quả, bước đầu tiên, cơ bản, quan trọng nhất là phải khẳng
định lại một triết lư chăm sóc sức khỏe toàn diện trên cả ba
mặt: thể chất, tinh thần lẫn xă hội như định nghĩa sức khỏe của
Tổ chức Y tế thế giới. Các nhà hoạch định chính sách vĩ mô lẫn
vi mô sẽ dựa trên định nghĩa này triển khai các bước đi tiếp
theo sao cho toàn diện, không thiên lệch. Từ việc xác định triết
lư này, sẽ có cơ sở tập trung các dạng nguồn lực: nhân lực, vật
lực, tài lực, thiên nhiên, xă hội và văn hóa nhằm vào mục đích
chăm sóc sức khỏe cho chính ḿnh và xă hội. Nhà nước sẽ giảm bớt
gánh nặng trong việc lo cho sức khỏe người dân, góp phần đảm bảo
“an sinh xă hội”. Hồ Chủ tịch cũng đă từng dạy: “Dễ trăm lần
không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Muốn “dân
liệu” hiệu quả phải chỉ ra vai tṛ người dân một cách rơ ràng,
tạo điều kiện để mọi tầng lớp tham gia tích cực, riêng trong
định nghĩa sức khỏe, đa số người dân hoàn toàn có thể làm tốt
việc chăm lo sức khỏe tinh thần và xă hội, bên cạnh thầy thuốc
họ có quyền và có khả năng tự chăm sóc ḿnh và gia đ́nh, cộng
đồng trong một chừng mực nhất định nhưng lại hiệu quả rất lớn.
Mùng Năm
Tết Nhâm Th́n 2012
Ths. Bs.
Nguyễn Minh Mẫn
Sở Y tế
Kiên Giang
|