|
Bằng chứng khoa học thay v́
lên lớp
(trả lời bác sĩ Nguyễn Văn Dũng trên báo
Sức khỏe và Đời sống)
Nguyễn Văn Tuấn
Một bạn đọc của ykhoanet cho tôi biết bài viết “Không
được tùy tiện phát ngôn tiêu cực về chống dịch tiêu chảy cấp”
của bác sĩ Nguyễn Văn Dũng trên báo Sức khỏe và Đời sống
(số ra ngày hôm qua, 21/4/2008). Bài viết là một phản hồi những
ư kiến của tôi trên báo Người lao động (số ra ngày
15/4/2008). Trước hết, tôi cám ơn tác giả đă bỏ công và thời
giờ để đọc qua những ư kiến của tôi và có bài phản hồi.
Đọc hết bài viết, tôi thấy vừa thú vị nhưng cũng vừa thất vọng.
Thú vị là v́ nội dung bài viết xoay quanh vấn đề bệnh “tiêu
chảy cấp” nhưng lại được đặt cho một tựa đề mà đọc lên giống như
là một mệnh lệnh và cảnh cáo của cấp trên ban hành cho cấp
dưới. Thất vọng là v́ xuyên suốt bài viết đó, tôi không thấy
tác giả biểu lộ một văn hóa khoa học nào cả, mà thay vào đó là
những câu văn nặng nề đầy dẫy những tính từ chỉ có thể mô tả là
hằn học: "hồ đồ", "tùy tiện",
"chưa hiểu cặn kẽ",
v.v… Với một thái độ như thế tôi e rằng sẽ làm ô nhiễm môi
trường thảo luận khoa học. Tuy nhiên, bỏ qua thái độ thiếu học
thuật đó, tôi thấy bài viết toát lên một số vấn đề mà tôi muốn
bàn lại cùng tác giả Nguyễn Văn Dũng trong bài phản hồi này: đó
là vấn đề bằng chứng khoa học, tư cách khoa học và
những cáo buộc vô cớ.
Bằng chứng khoa học
Xin nói ngay rằng, khi đề cập đến “bằng chứng khoa học”, tôi
muốn nói đến những dữ liệu được đúc kết từ những nghiên cứu đă
được công bố trên các tập san khoa học có hệ thống b́nh duyệt.
Bằng chứng khoa học không phải là những phát biểu của các quan
chức, cũng không phải là những quan sát ban đầu chưa qua phân
tích, chưa qua b́nh duyệt chuyên môn.
Dựa vào tiêu chuẩn trên, tôi thấy các phát biểu của tác giả
Nguyễn Văn Dũng hoàn toàn chẳng có bằng chứng khoa học nào cả,
ngoại trừ lặp lại những kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa.
Thật ra, một số kiến thức mà ông lặp lại cũng không phù hợp với
kiến thức y học hiện hành. Ở đây, tôi chỉ nêu lên 4 vấn đề liên
quan đến bằng chứng khoa học trong việc pḥng chống bệnh tả và
tiêu chảy cấp tính.
Vấn đề thứ nhất là vai tṛ của vi khuẩn. Tác giả Nguyễn
Văn Dũng viết rằng “Trong các vi khuẩn chỉ điểm nhiễm bẩn
phân người và gia súc, các vi khuẩn Streptacoccus và
Staphilltacoccus là chỉ điểm môi trường mới ô nhiễm, c̣n E.Coli
chỉ điểm nhiễm bẩn phân đă xảy ra được ít lâu …” nhưng không
tŕnh bày bằng chứng của phát biểu này xuất phát từ đâu hay có
dữ liệu khoa học nào làm cơ sở hay không. Xem qua bất cứ sách
giáo khoa về vi sinh học nào, chúng ta dễ dàng thấy phần lớn vi
khuẩn Staphylococcus (chứ không phải “Staphilltacoccus”)
vô hại, và thường thấy ở da và chất nhầy của người và động vật.
Vi khuẩn này cũng không được xem là nguyên nhân của bệnh truyền
nhiễm. Ngoài ra, vi khuẩn Streptococcus (chứ không phải thuật
ngữ cũ “Streptacoccus”) cũng thường hay thấy ở đường hô hấp
trong người. Trung b́nh có 5 đến 15% người b́nh thường chứa vi
khuẩn này. Các nghiên cứu ở các nước nhiệt đới cho thấy rơ rằng
dựa vào sự hiện diện của Coliform,
Streptococcus và Coliphages
không phải là những chỉ số đáng tin cậy để đánh giá nước bị
nhiễm khuẩn từ phân [1-2]. Cần nhắc lại rằng
Coliform có thể
sống sót trong nước ấm, nhất là ở những vùng nhiệt đới như nước
ta; do đó, sự hiện diện của Coliform trong nước không hẳn có
nghĩa là nước bị nhiễm phân. Ngay cả các vi khuẩn như
Bifidobacterium spp. Và Clostridium perfringens tuy
phản ảnh độ nhiễm khuẩn khá hơn, nhưng lại khó đo lường v́ thiếu
độ đặc hiệu (specificity) [1].
Thứ hai là vấn đề mắm tôm và bệnh tả. Tác giả Nguyễn Văn
Dũng hỏi “Mắm tôm đă được ‘minh oan’ hoàn toàn?” và tự trả lời
rằng mặc dù 100% mẫu mắm tôm đều không hàm chứa vi khuẩn gây
bệnh tả V. cholerae, nhưng hàm chứ các vi khuẩn colifrom
và Cl. Perfringens, rồi lí giải rằng “Tuy nuôi cấy có
thể không phát hiện có phẩy khuẩn tả v́ muối chỉ có tác dụng ức
chế (hút nước tế bào nội mô của vi khuẩn, làm cho vi khuẩn bị
‘mất nước’ hoặc ‘hôn mê’ mà chưa hẳn đă chết). Có thể v́ thế vẫn
giữ nguyên tính kháng nguyên của độc tố ruột và vẫn gây tiêu
chảy cấp?” Tôi e rằng các lí giải này thiếu bằng chứng khoa
học và không thuyết phục.
Trước hết, để trả lời mắm tôm có được minh oan hay không, tôi
xin mượn lời phát biểu của Thứ trưởng Trịnh Huân Quấn:
“Thịt chó, mắm tôm
không phải là nguyên nhân gây bệnh trong vụ dịch này nữa.
Mà nguyên nhân là thực phẩm tươi sống, thực phẩm nguội và
nguồn nước đang bị ô nhiễm nặng nề”
(báo
Pháp
Luật TPHCM,
ngày 21/11/2007).
C̣n lí giải của tác giả
Nguyễn Văn Dũng tôi phải nói là rất lạ lùng và phi khoa học.
Bằng chứng nào để ông nói rằng vi khuẩn tả chỉ “hôn mê”, chưa
chết và vẫn gây tiêu chảy? Thật kinh ngạc cho một nhà khoa học
đưa ra một phát biểu quan trọng mà không có bằng chứng khoa
học! Về mặt sinh học, vi khuẩn tả (V. Cholerae O1)
phát triển trong môi trường nhiệt độ tối ưu là 37oC
(dao động từ 10 đến 43oC), trong cả môi trường có
không khí (“hiếu khí”) và không có không khí (“yếm khí”) nhưng
tối ưu trong môi trường hiếu khí. Vi khuẩn tả phát triển mạnh
trong môi trường nước với nồng độ muối tối ưu là 0,5% (dao động
từ 0,1 đến 4%), và mức độ tăng trưởng cũng như số lượng vi khuẩn
giảm đi rơ rệt và thấp nhất khi nồng độ muối trong nước vượt qua
ngưỡng 3% [3] Một nghiên cứu khác cho thấy với nồng độ muối
0,25% (nồng độ tối ưu) th́ vi khuẩn tả mới có thể sản sinh ra
độc tố tả [4].
Vấn đề thứ ba là phát biểu mù mờ. Một phát biểu khác của
tác giả có mang chút màu sắc khoa học là câu: “Nên nhớ pH <
4,6 là độ axít có tác dụng diệt khuẩn để bảo quản, c̣n muối mặn
chỉ có tác dụng ức chế để bảo quản mà không có tác dụng diệt
khuẩn!” Một câu phát biểu không rơ ràng! Khuẩn nào? Một
lần nữa, câu phát biểu không có bằng chứng và dữ liệu khoa học.
Không thể nói rằng mắm tôm là thủ phạm hay nguyên nhân gây bệnh
tả mà không chứng minh được vi khuẩn gây bệnh tả có trong mắm
tôm. Cũng không thể nào nói rằng mắm tôm là nguyên nhân gây
bệnh tiêu chảy cấp tính khi không dẫn chứng được các vi khuẩn
coliform và và Cl. Perfringens trực tiếp gây bệnh
tả. Không thể nào vạch định chính sách y tế cộng đồng dựa vào
những nhận định cá nhân, thiếu dữ liệu khoa học. Vấn đề mắm tôm
đă được đưa ra bàn luận trong Hội nghị về thực phẩm vừa diễn ra
ở Hà Nội ngày 11/4/2008, Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh
Hùng đă cho rằng mắm tôm không phải là thủ phạm chính gây tiêu
chảy cấp. Lí luận về mối liên hệ giữa mắm tôm và bệnh tả của
Cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm thậm chí c̣n được giới báo chí
nhận xét là “đuối lư”! (Xem báo Tiền Phong ngày
12/4/2008).
Vấn đề thứ tư là quan điểm thiếu nhất quán. Điều làm tôi
thấy sợ và rất quan tâm là ông viết rằng “Trong khi dịch tiêu
chảy cấp đă lan rộng, mầm bệnh gây dịch phát tán khắp nơi trong
tất cả các môi trường, các bề mặt của mọi thứ có thể là trung
gian truyền bệnh th́ mọi biện pháp nhằm ‘bao vây, dập tắt dịch’
trong thời điểm này đều đúng, dù phải trả giá ở khía cạnh nào đó.”
Với quan điểm đó, và trong t́nh trạng “Tiền
giấy bị nhiễm khuẩn E.coli rất nặng” [5], tôi phải hỏi ông
có cấm lưu hành tiền giấy hay không?
Việc t́m thấy E. coli trong thực phẩm như rau cải hay
thịt ở Việt Nam có đáng ngạc nhiên và làm cho ông phải đóng cửa
chợ? Năm 2004 các nhà nghiên cứu Việt – Úc đă tiến hành nghiên
cứu để biết tần số hiện diện của E. coli trong thực phẩm,
và kết quả này đă được công bố trên một tập san sinh học và môi
trường vào năm ngoái [6]. Trong nghiên cứu này, các nhà nghiên
cứu ra các chợ trong Thành phố Hồ Chí Minh và lấy 50 mẫu thịt
ḅ, 30 mẫu thịt gà, 50 mẫu thịt heo, và 50 mẫu hải sản (tôm, ṣ,
cua, ghẹ, v.v…). Sau khi phân tích, họ phát hiện trên 90% các
mẫu thịt và hải sản hàm chứa E. coli. Tại sao ông không
hành động vào năm 2004 mà để đến khi bệnh bộc phát th́ mới hành
động để “phải trả giá ở khía cạnh nào đó”. Ai trả giá đó, nếu
không là người dân?
Tác giả Nguyễn Văn Dũng nặng lời trách tôi và bác sĩ Lê Đ́nh
Phương là hồ đồ. Tuy nhiên, rất tiếc là ông không chứng minh
được tôi hồ đồ chỗ nào. Sẵn đây, xin mời ông đọc phát biểu của
Tiến sĩ Trần Đáng, Cục trưởng Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm rằng
“Nếu như không kiểm soát được lượng tiền nhiễm khuẩn E. coli
lưu thông th́ nguy cơ mang mầm bệnh, chủ yếu là ảnh hưởng về
đường tiêu hóa sẽ lây lan cao.” Ông thấy phát biểu trên như
thế nào? Ông có thấy tác hại của một tuyên bố như thế đến kinh
tế, du lịch, và tâm lí xă hội không? Và, quan trọng hơn, cơ sở
khoa học ở đâu? Nghiên cứu đó được thực hiện như thế nào,
phương pháp ra sao, và kết quả công bố ở đâu? Ông nên lắng nghe
người dân, lắng nghe các đồng nghiệp y tế để biết họ nghĩ ǵ về
“nghiên cứu” cho rằng “tiền giấy bị nhiễm khuẩn gây tiêu chảy”!
Xin nhắc tác giả Nguyễn Văn Dũng rằng trong một nghiên cứu ở
Yên Sở (Hà Nội) các nhà nghiên cứu theo dơi 636 người (tuổi từ
15 đến 70) thuộc 400 gia đ́nh từ tháng 11/2002 đến tháng 5/2004,
và qua phân tích phân, các nhà nghiên cứu thấy có khoảng 14%
bệnh nhân tiêu chảy bị nhiễm vi khuẩn E. coli, nhưng
trong nhóm người không mắc bệnh tiêu chảy vẫn có khoảng 10%
nhiễm vi khuẩn E. coli. Nói cách khác, chưa có bằng
chứng để nói rằng có mối liên hệ giữa E. coli và tiêu
chảy cấp tính trong nghiên cứu này [7].
Tư cách khoa học
Bây giờ tôi bàn đến vấn đề tư cách khoa học. Tác giả Nguyễn Văn
Dũng cho rằng những người ngoài chuyên ngành vệ sinh dịch tễ như
tôi và bác sĩ Lê Đ́nh Phương không có tư cách khoa học để bàn về
vấn đề pḥng chống bệnh tả. Tôi thấy đây là một quan điểm khá
phổ biến ở trong nước: người ta thường bác bỏ ư kiến của những
người ngoài ngành hay “ngoại đạo”. Nhưng rất tiếc đó là một
quan điểm cực ḱ sai lầm và không theo kịp với thời đại của y
học hiện đại. Trong bất cứ lĩnh vực y học hiện đại nào, để hiểu
vấn đề đến nơi đến chốn cần phải có sự hợp tác và đóng góp của
nhiều chuyên gia từ các ngành liên đới. Trong ngành loăng xương
của chúng tôi, kiến thức về chẩn đoán, điều trị và pḥng bệnh
được tích lũy từ các chuyên gia trong các ngành như nội tiết
học, khớp, phẫu thuật, dịch tễ học, sinh lí học, miễn dịch học,
công nghệ sinh học, di truyền học, thậm chí toán học. Nếu một
chuyên gia nào đó muốn “chôn đầu dưới cát” và bảo lưu quan điểm
cục bộ của ngành ḿnh th́ chuyên ngành đó sẽ không thể nào phát
triển được [8].
Liên quan đến vấn đề pḥng chống bệnh tả và tiêu chảy cấp tính,
có nhiều người ngoài Bộ Y tế phát biểu, trong đó có tôi, bác sĩ
Lê Đ́nh Phương, giáo sư Nguyễn Lân Dũng, và Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng. Trong buổi làm việc với Bộ Y tế ngày 12/4/2008, Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng đề nghị phải ngăn chặn dịch từ gốc bằng cách cải
thiện hệ thống nhà vệ sinh, cung cấp nước sạch, thay đổi tập
quán ăn uống, và xử lí môi trường. Giáo sư Nguyễn Lân Dũng cũng
lên tiếng đồng ư với những nhận xét của tôi về E. coli và tiêu
chảy cấp tính. Ông Nguyễn Văn Dũng có chất vấn tư cách khoa học
của giáo sư không? Bác sĩ Lê Đ́nh Phương cũng chất vấn câu
chuyện tiền giấy nhiễm vi khuẩn gây bệnh tiêu chảy cấp tính.
Khi đ̣i hỏi người phản biện phải có tư cách khoa học, tôi không
rơ tác giả Nguyễn Văn Dũng có đ̣i hỏi Thủ tướng Chính phủ hay
giáo sư Nguyễn Lân Dũng phải có chuyên môn về vệ sinh dịch tễ
không?
Tác giả Nguyễn Văn Dũng chất vấn tư cách khoa học của tôi (với
hàm ư kiểu “một chuyên gia loăng xương th́ biết ǵ về vệ sinh
dịch tễ mà nói”), nhưng tôi không thấy ông chỉ ra bất cứ một
phát biểu nào của tôi là sai lầm. Tuy nhiên, nếu phải có tư
cách khoa học để nói chuyện, th́ tôi cũng thưa với ông rằng tôi
hoàn toàn có tư cách, bởi v́ tôi được đào tạo về dịch tễ học,
từng làm nghiên cứu về lĩnh vực này trên 20 năm qua, và từng
thường xuyên tổ chức các khóa học về phương pháp dịch tễ học ở
trong nước. Nhưng vấn đề không phải tôi là ai, mà là ư kiến của
tôi đúng hay sai. Người ta thường nói:
"người kém học nói 100
điều, có ít nhất là một điều đúng; và người thông thái nói 100
điều, có ít nhất là 1 điều sai".
Thật vậy, vấn đề không phải là cá nhân người phát biểu
(như người đó là ai, có học vị ǵ, hay mang học hàm nào, hay
công tác ở đâu) mà là ư kiến của người phát biểu. Trong
bất cứ thảo luận nào, chỉ có luận điểm -- chứ không phải cá nhân
người phát biểu -- mới là tâm điểm, là đối tượng để bàn luận.
Điều quan trọng hơn, những luận điểm đó phải có cơ sở và
bằng
chứng khoa học. Đối với ư kiến không có bằng chứng khoa học,
nhưng người phát biểu lại sử dụng chuyên môn của ḿnh ra làm bảo
kê th́ đó là một h́nh thức ngụy biện [9]. Chỉ có người mang
phức cảm tự ti (inferiority complex) mới lấy học
hàm, học vị hay chuyên môn ra đe dọa hay bác bỏ ư kiến
của người khác. Trong hoạt động khoa
học, chỉ có dữ liệu khoa học và diễn giải dữ liệu đó cho logic
mới quan trọng, c̣n những chức danh (như “phó giáo sư tiến sĩ y
khoa” hay “chuyên khoa Vệ sinh dịch tễ”) hoàn toàn vô nghĩa.
Ông Nguyễn Văn Dũng có chú ư trong y văn thế giới có nhiều tác
giả là nhà nghiên cứu mà không có bằng tiến sĩ hay không?
Tuy tác giả Nguyễn Văn Dũng chất vấn tư cách khoa học của người
khác, c̣n tác giả th́ sao? Ông kí tên là “Chuyên khoa Vệ sinh
dịch tễ” hàm ư nói rằng ông là chuyên gia thứ thiệt. Nhưng t́m
trong thư viện y khoa quốc tế, tôi không thấy ông có bất cứ một
nghiên cứu nào về dịch tễ học! Vậy th́ vấn đề đặt ra là cái
“chuyên khoa” đó ở đâu, đại học nào cấp bằng, và công tŕnh khoa
học nào để có bằng cấp? Tôi phải đặt những câu hỏi này, bởi v́
tôi thấy hơi khó tin khi một bác sĩ “chuyên khoa Vệ sinh dịch
tễ” mà viết sai tên vi khuẩn. Thật vậy, ông Nguyễn Văn Dũng
không chỉ viết sai tên vi khuẩn một lần mà sai đến hai lần như
tôi vừa đề cập trên.
Chẳng những viết sai tên vi khuẩn mà ông c̣n hiểu sai cả khái
niệm dịch tễ học. Ông viết rằng trong đợt bộc phát bệnh tả và
tiêu chảy cấp tính vừa qua “đều cho tỷ lệ tấn công quá cao
đối với mắm tôm”. Làm sao ước tính được tỉ lệ tấn công
(attack rate) khi mà chưa ai biết được có bao nhiêu người ăn mắm
tôm và trong số đó có bao nhiêu người mắc bệnh? Những ǵ tác
giả quan sát không phải là “tỉ lệ tấn công” mà là tỉ “lệ lưu
hành” (prevalence rate), và tỉ lệ lưu hành không cho phép ông
phát biểu nguyên nhân và hệ quả được. Trớ trêu thay, đó là bài
học, là khái niệm nhập môn 101 về dịch tễ học mà ông cũng không
hiểu, nhưng lại chất vấn tư cách khoa học của người khác! Do
đó, tôi có nhiều lí do để đặt dấu hỏi rất lớn về tư cách chuyên
môn khoa học của tác giả Nguyễn Văn Dũng.
Tôi
hi vọng rằng tác giả Nguyễn Văn Dũng chỉ kí tên với danh xưng
“chuyên khoa Vệ sinh dịch tễ” ở trong nước, và không nên trưng
bày danh hiệu như thế với các chuyên gia nước ngoài. Với tŕnh
độ của một chuyên gia, những sai lầm cơ bản như thế rất khó chấp
nhận được và nếu tự xưng là chuyên gia th́ họ sẽ mỉm cười và xem
thường đồng nghiệp Việt Nam (nhất là trong bối cảnh “tiến sĩ
giấy”, học vị dỏm, và hư danh quá phổ biến như hiện nay ở trong
nước), làm tổn hại đến uy tín của khoa học và y khoa Việt Nam.
Văn hóa tranh luận
Bây
giờ tôi muốn nói qua một ư về văn hóa tranh luận. Tranh luận
trên các diễn đàn công cộng là một h́nh thức trao đổi ư kiến
không thể thiếu được trong một xă hội dân chủ và văn minh. Ở
nhiều nước Tây phương, lưu lượng của những tranh luận cởi mở và
nghiêm túc được xem là một dấu hiệu của một xă hội lành mạnh.
Nhưng thế nào là một văn hóa tranh luận? Nói một cách ngắn gọn,
một cuộc tranh luận nghiêm túc là một cuộc tranh luận có qui tắc
hẳn hoi, mà trong đó người tham gia không được, hay cần phải
tránh, phạm luật chơi. Những qui tắc chung và căn bản là người
tham gia chỉ phát biểu bằng cách vận dụng những lí lẽ logic, có
bằng chứng khoa học, có thái độ thành thật và cởi mở, chứ không
phát biểu theo cảm tính, lười biếng, hay biểu hiện một sự thiển
cận, đầu óc hẹp ḥi.
Tôi thấy tác giả Nguyễn Văn Dũng thiếu hay chưa quán triệt văn
hóa tranh luận trong khoa học. Xuyên suốt bài viết là những câu
văn mang tính lên lớp rất trịch thượng và những cáo buộc nghiêm
trọng. Thật ra, tôi kinh ngạc là báo Sức khỏe và Đời sống
lại đăng một bài viết như thế! Dưới đây, tôi sẽ trả lời
từng cáo buộc:
Phát biểu tiêu cực? Tựa đề của bài viết là “Không được
tùy tiện phát ngôn tiêu cực về chống dịch tiêu chảy cấp”.
Tôi phải hỏi thế nào là tùy tiện và ư kiến nào gọi là tiêu cực?
Tôi viết tất cả 6 bài liên quan đến vấn đề bệnh tả và tiêu chảy
trên các báo đại chúng. Bất cứ phát biểu quan trọng nào tôi
cũng tŕnh bày bằng chứng khoa học làm cơ sở, thậm chí c̣n cung
cấp cả tài liệu tham khảo cho báo chí (nhưng có khi họ cắt bỏ v́
giới hạn trang giấy). Chẳng hạn như khi đặt vấn đề có nên tập
trung pḥng chống bệnh tả vào vi khuẩn E. coli, tôi tŕnh
bày các nghiên cứu từ Việt Nam cho thấy mối liên hệ giữa E.
coli và bệnh tiêu chảy và bệnh tả không hiện hữu hay hiện
hữu nhưng rất yếu ớt. Từ đó, tôi nghĩ rằng tập trung vào chống
E. coli mà xem nhẹ các biện pháp quan trọng khác như nước
là thiếu cơ sở khoa học. Thay vào đó tôi đề nghị 4 biện pháp
pḥng chống bệnh tả: làm sạch nguồn nước, vệ sinh an toàn thực
phẩm, vệ sinh cá nhân, và vắcxin. Một số ư kiến này cũng trùng
hợp với phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Tôi c̣n tŕnh
bày bằng chứng y văn cho thấy bổ sung kẽm có thể tăng hiệu quả
điều trị bệnh tiêu chảy. Tôi c̣n cảnh báo rằng đừng để nước ta
thành một Bangladesh thứ hai với t́nh trạng bệnh cứ “đến hẹn lại
lên”. Như thế th́ sao nói là tôi tiêu cực được? Tŕnh bày ư
kiến dựa vào bằng chứng khoa học là tùy tiện và hồ đồ sao? Do
đó, tôi phải cực lực phản đối tác giả Nguyễn Văn Dũng về những
cáo buộc vô cớ của ông. Tôi cho rằng ông nợ tôi một lời xin
lỗi.
Khoe khoang kiến thức trên báo? Tác giả Nguyễn Văn Dũng hàm
ư cho rằng tôi và bác sĩ Lê Đ́nh Phương khoe khoang kiến thức
trên báo đại chúng. Tất cả những bài viết của tôi đều nhắm vào
người lao động, những người không quen với các thuật ngữ và khái
niệm y khoa. Chính v́ thế mà bất cứ bài viết nào tôi cũng đều
giải thích cặn kẽ ư nghĩa của dữ liệu khoa học, diễn giải bằng
từ ngữ b́nh dân để tất cả bạn đọc đều có thể hiểu được. Những
diễn giải như thế không thể xem là khoe khoang kiến thức được.
Tôi viết cho người dân thường chứ không hẳn cho cán bộ y tế, cho
nên tôi phải chọn những tờ báo đại chúng như Người lao động,
Tuổi trẻ, Vietnamnet, Thời báo Kinh tế Sài G̣n. Đó cũng là
những tờ báo mà tôi cộng tác thường xuyên. Tôi rất hân hạnh mời
ông Nguyễn Văn Dũng tranh luận công khai với tôi và người dân
trên một tờ báo đại chúng thay v́ trên một tạp chí của Bộ Y tế
mà đại đa số độc giả là các cán bộ y tế.
Phát biểu hàn lâm? Ông c̣n cho rằng những diễn giải của tôi
trên báo chí đại chúng là “hàn lâm”. Nhưng tôi không đồng ư với
nhận xét này. Nếu là hàn lâm th́ chắc tôi viết cho một tạp chí
chuyên ngành, chứ không phải báo chí đại chúng. Do đó, nếu ông
Nguyễn Văn Dũng cho rằng những câu chữ trong bài viết của tôi là
“hàn lâm” th́ tôi bắt buộc phải chất vấn tŕnh độ chuyên môn và
khoa học của ông vậy.
Ông c̣n giảng dạy chúng tôi rằng tuyên truyền th́ ngôn ngữ
phải b́nh dân, nôm na, để mọi người đều có thể hiểu được. Vâng,
tôi cũng nhất trí như thế. Nhưng rất tiếc là ông không làm theo
những ǵ ông giảng. Trong một bài viết có hai trang mà ông sử
dụng toàn những thuật ngữ như “tỷ lệ tấn công”, “chỉ điểm nhiễm
bẩn”, v.v… Mà, như tôi giải thích trên, chính ông cũng không
hiểu những thuật ngữ đó! Giảng người khác mà không làm theo
điều ḿnh giảng -- nói như ông bà ḿnh vẫn nói -- là đạo đức giả
(hypocrisy).
Vấn đề trích dẫn. Ông c̣n lên lớp và trách móc rằng tôi
không trích dẫn nguyên câu văn của phó giáo sư tiến sĩ y khoa
Trần Đáng trong ngoặc kép là một “sai lầm cơ bản khi muốn chỉ
trích người khác trên báo chí”. Xin nói thẳng rằng tôi không
chỉ trích ai cả. Trong bài viết trên Người lao động tôi
đặt tựa đề là “Có nên tập trung vào vi khuẩn E. coli ?”
và có trích dẫn nguyên câu phát biểu của Tiến sĩ
Trần Đáng (“Nếu như không kiểm soát được lượng tiền nhiễm
khuẩn E. coli lưu thông th́ nguy cơ mang mầm bệnh, chủ yếu là
ảnh hưởng về đường tiêu hóa sẽ lây lan cao”), nhưng Ṭa soạn
báo biên tập lại một số câu văn, cắt bỏ trích dẫn, và đặt tựa đề
thành “Chống bệnh tả: Tập trung vào E. coli là sai lầm”.
Trách người khác mà không biết câu chuyện đằng sau có nên gọi là
“hồ đồ” không?
Sẵn đây xin thưa với tác giả Nguyễn Văn Dũng rằng tôi cũng biết
một hay hai điều về cách viết một bài báo khoa học, và do đó
cũng hiểu được những khác biệt giữa trích dẫn câu văn và trích
dẫn một ư tưởng. Trích dẫn câu văn hay ư tưởng mà không đề
nguồn là một sự ăn cắp. Trích dẫn một câu văn trong ngoặc kép
mà sửa dấu là thiếu lương thiện tri thức. Tựa đề bài báo của
tôi trên Người lao động là “Chống bệnh tả: Tập trung
vào E. coli là sai lầm”, nhưng tác giả Nguyễn Văn Dũng sửa
lại thành “Chống bệnh tả tập trung vào E. coli là sai lầm”
(thiếu dấu “:” và chữ “Tập” thành “tập”). Hay như khi trích tựa
đề của bài viết của bác sĩ Lê Đ́nh Phương “Tiền là thủ phạm
lây lan tiêu chảy cấp?” ông bỏ dấu hỏi để biến thành một ư
hoàn toàn khác. Hành động như thế thể hiện sự cẩu thả hay thiếu
lương thiện tri thức.
Vấn đề tự cao, tự đại. Mở đầu bài viết tác giả Nguyễn
Văn Dũng phát biểu rằng “Việt Nam được công nhận là nước có
bề dày kinh nghiệm trong pḥng chống các bệnh truyền nhiễm nguy
hiểm và tối nguy hiểm, chẳng hạn với dịch SARS.” Tôi không
biết ai công nhận, nhưng sự thật là tôi cũng muốn tin như thế.
Tuy nhiên, rất tiếc là trong thực tế th́ không phải như thế.
Chỉ trong ṿng 6 tháng qua mà nước ta có đến 3 lần bộc phát dịch
tả và tiêu chảy. Nếu Việt Nam chúng ta giỏi và có bề dày kinh
nghiệm chống bệnh truyền nhiễm th́ tại sao các bệnh truyền nhiễm
cho đến nay vẫn là những nguyên nhân tử vong hàng đầu của dân số
Việt Nam; tại sao cho đến nay, năm nào chúng ta cũng chứng kiến
hàng ngàn ca bệnh tiêu chảy và bệnh tả, cùng với hàng vạn ca
bệnh truyền nhiễm khác? Tôi nghĩ chúng ta nên khiêm tốn hơn
trong phát biểu. Không nên v́ một vài lời khen ngoại giao của
người nước ngoài (có khi đó là những lời khen đểu) mà cho rằng
ta tài giỏi.
Kết luận
Nói tóm lại, tôi tán thành sự phản hồi của tác giả Nguyễn Văn
Dũng về những ư kiến của tôi liên quan đến vấn đề pḥng chống
bệnh tả. Nhưng rất tiếc là bài phản hồi của tác giả thiếu văn
hóa khoa học, thiếu dữ liệu khoa học, và cộng với một văn phong
hằn học biến một vấn đề mang bản chất khoa học thành vấn đề mạ
lị cá nhân. Tôi vẫn bảo lưu ư kiến rằng tác giả Nguyễn Văn Dũng
c̣n nợ tôi một lời xin lỗi.
Tôi đă dẫn chứng cho thấy tất cả những cáo buộc mà tác giả viết
về những ư kiến của tôi và cá nhân tôi hoàn toàn vô cớ. Tôi đă
chỉ ra những sai lầm cơ bản về kiến thức dịch tễ học (một lĩnh
vực mà ông tự xưng là chuyên gia). Tôi cũng phân tích cho thấy
tác giả phạm rất nhiều sai sót trong lí luận và logic. Ấy thế mà
ông lại lên lớp chúng tôi! Thật ra, tôi không phiền hà ǵ khi
được người khác lên lớp, nhưng tôi thật sự thấy ái ngại cho tham
vọng của tác giả, bởi v́ lên lớp giảng dạy về dịch tễ học đ̣i
hỏi một tŕnh độ và kinh nghiệm vượt xa khả năng và kiến thức
của ông.
Một lần nữa tôi phải quay lại vấn đề tư cách khoa học. Cựu
thủ tướng Pháp Georges Clemenceau có nói một câu với hàm ư rằng
chiến tranh rất ư là quan trọng để có thể giao tất
cho các tướng lănh điều hành. Quan điểm này cũng
có thể áp dụng cho y tế công cộng: sức khỏe cộng đồng quá quan
trọng và không thể giao cho các chuyên gia y tế công cộng toàn
quyền quyết định. Chúng ta đă thấy trong đợt dịch tả bộc phát
trong năm ngoái, khi các quan chức y tế một mực khẳng định mắm
tôm là “thủ phạm” gây bệnh tả, và cấm sản xuất và phân phối mắm
tôm, làm cho nhiều doanh nghiệp bị ảnh hưởng. Nhưng bây giờ th́
chúng ta biết rằng mắm tôm không phải là thủ phạm gây bệnh tả.
Do đó, bằng chứng thực tế cho thấy các chuyên gia vệ sinh dịch
tễ có thể sai lầm, và sai lầm của họ có thể dẫn đến tổn hại cho
cộng đồng.
Tôi thật sự thất vọng trước thái độ của tác giả Nguyễn Văn Dũng
đối với các ư kiến phản biện của người khác, kể cả ư kiến của
tôi. Tôi thật sự kinh ngạc một bài phản hồi đầy tính mạ lị như
thế lại xuất hiện trên một tạp chí của Bộ Y tế! Điều này càng
làm cho tôi quan tâm đến vấn đề y tế cộng đồng ở nước ta và phải
đặt câu hỏi “Nhà nước có nên giao công tác vệ sinh dịch tễ và y
tế công cộng cho những người như bác sĩ Nguyễn Văn Dũng hay
không?” Tôi nghĩ người dân trả thuế để nuôi các cán bộ y tế
cũng có quyền đặt một câu hỏi như thế.
Chú thích
[1] Hazen
TC. Fecal coliforms as indicators in tropical waters: A review.
Toxicity Assessment 2006; 3:
461 - 477
[2] Okpokwasili
GC, Akujobi TC. Bacteriological indicators of tropical water
quality. Environmental Toxicology and Water Quality 1998; 11:
77-81.
[3] Vital M, Fuchslin HP, Hammes F, Egli F. Growth of Vibrio
cholerae O1 Ogawa Eltor in freshwater. Microbiology
2007;153:1993-2001.
[4] Tamplin ML,
Colwell RR. Effects of microcosm salinity and organic substrate
concentration on production of Vibrio cholerae enterotoxin. Appl
Environ Microbiol 1986;52:297-301 (Aug, 1986)
[5] Bài báo
Tiền giấy bị nhiễm khuẩn E.coli rất nặng đă được rút xuống
khỏi trang web của báo Tiền Phong, nhưng có thể xem ở đây
“Tiền
giấy nhiễm khuẩn gây tiêu chảy”, trong đó có đoạn viết: “TS
Trần Đáng - Cục trưởng Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm - Bộ Y tế
xác nhận, gần 100 mẫu tiền mà Cục tiến hành lấy ngẫu nhiên đều
nhiễm khuẩn Escherichia coli (E. coli) rất cao. […]
Theo ông Đáng,
kết quả xét nghiệm các mẫu tiền mệnh giá 500 đồng, 1.000 đồng và
2.000 đồng lấy từ các quán ăn đường phố th́ 100% bị nhiễm khuẩn
e.coli.
Trong khi đó,
các loại tiền mệnh giá lớn hơn như 5.000 đồng, nhiễm 94%, 10.000
đồng nhiễm 86%, 2 loại tiền mệnh giá 20.000 đồng và 50.000 đồng
nhiễm khuẩn E.coli đều ở mức lần lượt là 65%- 70%.”
[6] Thi Thu Hao Van, George Moutafis, Linh Thuoc Tran, Peter J
Coloe. Antibiotic resistance in food-borne bacterial
contaminants in Vietnam. Applied Environmental Microbiology
2007; 73:7906-11.
[7] Do Thuy Trang, Bui Thi Thu Hien, Kare Molbak, Phung Dac Cam,
Anders Dalsgaard. Epidemiology and etiology of diarrhoeal
disease in adults engaged in wastewater-fed agriculture and
aquaculture in Hanoi, Vietnam. Tropical Medicine and
International Health 2007; 12 (Suppl): 2 23-33.
[8] Người Tây
phương có thành ngữ “Bury head in the sand” (tạm dịch là
“chôn đầu dưới cát”) để chỉ những người có quan điểm hẹp ḥi,
cục bộ, và không chịu tiếp thu y kiến của người khác.
[9] Trong logic
học, người ta gọi ngụy biện này là ad verecundiam – lợi
dụng uy tín. Chẳng hạn như nói rằng “Isaac Newton là một thiên
tài, và ông tin vào Thượng đế.” Đây không hẳn là một lí lẽ hư,
nó có thể có liên hệ đến một nhân vật có uy tín trong một lĩnh
vực nào đó, nếu người ta thảo luận về lĩnh vực đó. Chẳng hạn như
phải phân biệt giữa hai phát biểu “Ông Hawking (Stephen Hawking,
nhà vật lí đương đại nổi tiếng người Anh) cho rằng những lỗ đen
(black holes) có thể phát ra phóng xạ”, và “Ông Penrose cho rằng
xây dựng một cái máy điện toán thông minh là một điều có thể làm
được.” Nếu ông Hawking là một nhà vật lí th́ chúng ta có thể tin
vào ư kiến của ông về những lỗ đen. Nhưng nếu ông Penrose là một
nhà toán học, th́ chúng ta có quyền chất vấn ông ta có đủ thẩm
quyền để bàn về đề tài thông minh nhân tạo hay không?
|