|
Pḥng chống bệnh phải dựa vào bằng chứng khoa
học!
Nguyễn Văn Tuấn
Tôi thành
thật cám ơn bạn
Phạm Văn Linh đă có ư kiến phản hồi về những ư kiến và đề nghị của tôi liên
quan đến bệnh tả trong thời gian qua. Tôi cảm thấy lúng túng không biết nên
thảo luận như thế nào cho hợp lí khi thấy nội dung của phản hồi là những “ư kiến
cá nhân”. Ư kiến cá nhân -- cho dù cá nhân đó là một giáo sư hay một nghiên cứu
sinh hay một quan chức -- thường mang tính chủ quan. Mà chủ quan th́ không mang
tính khoa học. Thảo luận về y học mà không dựa vào khoa học th́ tôi e rằng khập
khiễng. Tuy nhiên, tôi muốn nhân cơ hội này để tŕnh bày một số ư kiến và b́nh
luận mới với mong muốn làm sáng tỏ thêm một số vấn đề mang tính thời sự liên
quan đến vấn đề chiến lược pḥng ngừa bệnh tả.
Ai cũng biết Bộ
Y tế là cơ quan quản lí y tế cao nhất ở nước ta. Nhưng vị thế hành chính đó
không có nghĩa là bất cứ phát biểu hay chiến lược nào của Bộ đều đúng và chính
xác. Mới đây, Bộ đă thừa nhận sai sót trong vấn đề định danh bệnh tả, và phải
đợi đến khi nhiều ư kiến của các chuyên gia ngoài Bộ phát biểu, th́ người chịu
trách nhiệm cao nhất trong Bộ mới thừa nhận sai sót đó. Chưa hết, mới hôm qua
đây, Bộ đưa ra hai con số không ăn khớp nhau. Bộ trưởng Bộ Y tế cho biết “tính
từ ngày 23-10 đến nay đă có khoảng 1.500 người nhập viện, 159 người trong số này
dương tính với vi khuẩn tả. […] tôi cũng công bố 15% tổng số ca tiêu chảy
cấp là do vi khuẩn tả”. Nếu con số 15% là đúng (159 ca bị nhiễm vi khuẩn
tương đương với 15% tổng số ca bệnh tiêu chảy), th́ tổng số ca bệnh tiêu chảy
phải là 1060, chứ không phải 1500. Vậy th́ câu hỏi đặt ra là: có bao nhiêu
trường hợp bệnh tiêu chảy cấp tính? Nếu con số 1500 bệnh tiêu chảy cấp tính là
đúng, th́ con số 15% ắt phải sai. Thế th́ câu hỏi là: có bao nhiêu trường hợp
tiêu chảy với dương tính vi khuẩn V. cholerae? Bao nhiêu đó cũng đủ cho thấy
cần phải xem xét cẩn thận những phát biểu của các nhà chức trách, chứ không thể
lấy đó làm chân lí được.
Thật là phi khoa học
khi một quan chức cao cấp trong ngành y tế phát biểu rằng “mặc dù chưa khẳng
định được nguồn gốc của khuẩn”, nhưng lại “khẳng định vi khuẩn tả xuất
phát từ thực phẩm, không chỉ mắm tôm mà bất cứ thực phẩm nào”. Con đường từ
“chưa khẳng định” đến “khẳng định” ngắn quá. Dễ dàng quá. Đơn giản quá. Thú
thật, tôi ngạc nhiên đến sững sờ về phát biểu trên! Sững sờ trước cái logic
trên đến nỗi không nói thành lời.
Hay như một
phát biểu hôm nay về lí do không sử dụng vắc-xin pḥng ngừa (“Lư do là
hiệu quả của loại văcxin này rất thấp, chỉ đạt 60-70% (các văcxin thông thường
phải gần 100%), nghĩa là khoảng 1/3 số người dùng văcxin vẫn có thể phát bệnh”)
cũng không dựa vào bằng chứng khoa học. Xin nhắc lại rằng nghiên cứu của Viện
vệ sinh dịch tễ học công bố trên Tập san Lancet vào năm 1997 cho thấy tiêm chủng
vắc-xin cho 51975 người ở Huế cho thấy hiệu quả pḥng chống bệnh tả dao động từ
66% (người lớn) đến 68% (ở trẻ em dưới 5 tuổi) và các tác giả kết luận rằng:
tiêm chủng ngừa có hiệu quả pḥng bệnh chống lại vi khuẩn V. cholerae El Tora
(tức vi khuẩn đang hiện hành ở Việt Nam) [xem Trach DD et al, Lancet 1997;
349:231-235]. Tôi chưa thấy vắc-xin pḥng chống bệnh tả nào có hiệu quả 100%.
Bàn về logic
khoa học, tôi thấy thật là sai lầm nếu dựa vào con số 80% những người mắc bệnh
“tiêu chảy cấp” có “tiền sử” ăn mắm tôm để đi đến kết luận rằng mắm tôm là nghi
can số 1, là nguyên nhân gây bệnh. Một bác sĩ lâm sàng có thể hiểu sai và có
thể châm chước được, nhưng một quan chức y tế công cộng mà hiểu sai v́ rất đáng
quan tâm (v́ hệ quả của y tế công cộng là ảnh hưởng đến một quần thể). Tôi ngạc
nhiên và tự hỏi dựa vào nguyên lí dịch tễ học nào để phát biểu như thế. Như tôi
đă chỉ ra trước đây, cần phải phân biệt nguyên nhân và yếu tố nguy cơ, cũng như
phân biệt hai sự việc: “trong số những người mắc bệnh tả, có bao nhiêu từng ăn
mắm tôm” và “trong số những người ăn mắm tôm, có bao nhiêu người mắc bệnh tả”.
Hiểu lầm hai sự việc này có thể dẫn đến quyết định sai lầm. Và, chúng ta đă
chứng kiến sai lầm.
Nhu cầu bằng chứng khoa học
Hoạch định chiến
lược pḥng bệnh mà không dựa vào bằng chứng khoa học rất nguy hiểm, bởi v́ một
chiến lược như thế có thể gây tác hại cho hàng triệu người [1]. Tôi khẳng định
rằng thực hành lâm sàng và y tế công cộng phải và nên dựa vào bằng chứng khoa
học.
Bằng chứng
khoa học là những dữ liệu rút ra từ những nghiên cứu đă qua thẩm định và được
công bố trên các tập san y học chuyên môn. Bằng chứng khoa học không phải
là những phát biểu của các quan chức, cũng không phải là những quan sát ban đầu
chưa qua phân tích, chưa qua b́nh duyệt chuyên môn. Cho đến nay, có thể nói
rằng hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, những phát biểu của Bộ Y tế liên
quan đến không có cơ sở khoa học.
Đă không có dữ
liệu khoa học th́ không thể nói rằng quyết định “tạm ngưng việc vận chuyển mắm
tôm trong nội tỉnh cũng như ra tỉnh ngoài. Hiện tại, mắm tôm sẽ tạm cấm sử dụng”
là “hoàn toàn đúng đắn” được. Đúng ở khía cạnh nào? Ngăn ngừa được bệnh tả?
Thật ra, biện pháp đó chưa ngăn ngừa bệnh tả; ngược lại, các ca bệnh càng ngày
càng tăng. Vậy th́ chưa thể xem đó là biện pháp “hoàn toàn đúng đắn” được.
Nếu quyết định cấm
đoán mắm tôm của Bộ Y tế là “hoàn toàn đúng đắn”, chúng ta ḱ vọng rằng các mẫu
mắm tôm xét nghiệm phải có vi khuẩn tả. Nhưng
báo chí cho chúng ta biết rằng 50 mẫu mắm tôm được đem đi xét nghiệm khuẩn
tả và kết quả hoàn toàn âm tính! Hơn thế nữa, đă có nhiều trường hợp bệnh tả và
tiêu chảy mà không có “tiền sử” ăn mắm tôm. Như vậy th́ làm sao có thể nói rằng
biện pháp can thiệp vào mắm tôm của Bộ Y tế là “hoàn toàn đúng đắn” được? Không
một logic nào (ngoại trừ ngụy khoa học) cho phép bất cứ một nhà khoa học nào nói
như thế.
Chúng ta chưa
biết hệ quả của việc cấm đoán này ra sao (có bao nhiêu cơ sở sản xuất mắm tôm
đang lâm vào cảnh khó khăn, có bao nhiều người mất việc, có bao nhiêu hộ lâm vào
cảnh nợ nần), nhưng chúng ta
đă thấy báo chí phản ảnh hàng quán đ́u hiu như báo chí phản ảnh hôm nay.
Tôi tin rằng không ai muốn để xảy ra một hệ quả kinh tế như thế, nhất là quyết
định đó không dựa vào cơ sở khoa học.
Bằng chứng khoa học: nước quan trọng hơn mắm
tôm
Tôi cảm thấy những ư
kiến của bạn Phạm Văn Linh (như “trong số bị tiêu chảy chỉ khoảng 20% có biểu
hiện tiêu chảy cấp nguy hiểm”) hoặc là sai lầm hoặc không có cơ sở khoa học.
Tôi cũng ngạc nhiên là tác giả sử dụng trạng từ “chỉ”! Hai mươi phần
trăm mà “chỉ” th́ tôi e rằng đánh giá thấp thực trạng? Cần nói thêm rằng số 80%
c̣n lại cũng mắc bệnh nhưng nhẹ hơn. Nếu 1000 người mắc bệnh tiêu chảy th́
(theo tác giả) có 200 người biểu hiện tiêu chảy nguy hiểm, tức đe doạ đến tính
mạng; tôi không thể xem nhẹ vấn đề khi có đến 200 người mắc bệnh. Có thể đứng
trên mặt con số thống kê 20% thấp hơn 80%, nhưng ở đây, chúng ta đang bàn về con
người và con số 20% nói đến con người (chứ không phải một sự vật). Xin nhắc lại
một số bằng chứng khoa học trong y văn như sau:
-
Khoảng 20% những người bị nhiễm vi khuẩn V. cholerae mắc bệnh tả, kể cả
tiêu chảy; và trong số 20% này, khoảng 10-20% ở t́nh trạng nặng (như mửa
ói). Số 80% c̣n lại có khả năng phát bệnh tả, nhưng chưa có triệu chứng
(asymptomatic);
- Nghiên cứu từ Việt Nam vào
thập niên 1970s và sau này cho thấy trong số những bệnh nhân tả, khoảng 40%
bị nhiễm vi khuẩn V. cholerae và kế đến là vi khuẩn Shigella spp (khoảng
37%), E. coli (15%) và Salmonella (9%) [3;
- Nghiên cứu từ Khánh Ḥa,
Hà Nội, và Đồng bằng sông Hồng trong vài năm gần đây cho thấy tỉ lệ mắc bệnh
tả vào khoảng 1,2 đến 2,5%. Có thể lấy số trung b́nh là 2% làm chuẩn để ước
tính [4,5].
Tổng hợp các
bằng chứng khoa học trên đây, chúng ta có thể rút ra thông tin ǵ? Theo tôi các
dữ liệu trên cho chúng ta biết rằng những người bị nhiễm vi khuẩn V. cholerae
có nguy cơ mắc bệnh tả cao gấp 16 lần những người không nhiễm khuẩn (xem ước
tính trong Bảng 1 dưới đây). Một yếu tố nguy cơ với tỉ số nguy cơ 16 lần th́
không thể xem thường được. Đó chính là lí do tại sao Tổ chức Y tế Thế giới đề
nghị dù cho có một ca xét nghiệm dương tính vi khuẩn V. cholerae phải xem
đó là “bệnh dịch tả”. Thiết tưởng không nên bàn thêm về thuật ngữ này.
|
Nhiễm vi khuẩn V. cholerae |
Bệnh tả |
Tổng số |
|
Mắc bệnh
tả |
Không mắc
bệnh tả |
|
Nhiễm (+ve) |
80 |
320 |
400 |
|
Không nhiễm (-ve) |
120 |
9.480 |
9.600 |
|
Tổng số |
200 |
9.800 |
10.000 |
|
Bảng 1.
Ví dụ minh họa cho tỉ số nguy cơ mắc bệnh tả nếu bị nhiễm khuẩn. Có thể
xem xét một cộng đồng gồm 10.000 người (có thể lấy bất cứ con số
nào để minh họa). Tỉ lệ mắc bệnh
trong cộng đồng là 2% (hay 200); và trong số này có 200 x 0,4 = 80 người
mang vi khuẩn V. cholerae và 120 người không nhiễm khuẩn. V́ 20%
những người nhiễm vi khuẩn V. cholerae mắc bệnh tả, do đó, tổng
số người nhiễm khuẩn là 80/0,2 = 400 người. Như vậy, có 10000-400 =
9600 người không nhiễm khuẩn trong cộng đồng. Do đó, trong số 9600
người không nhiễm khuẩn, tỉ lệ mắc bệnh tả là 120/9600 = 1,25%. Như vậy
tỉ số nguy cơ mắc bệnh tả cho những người nhiễm khuẩn so với người không
nhiễm khuẩn là 0,20/0,0125=16 lần. |
Mở bất cứ sách giáo
khoa y khoa nào, kinh điển hay hiện đại, mở bất cứ bài báo khoa học về bệnh
truyền nhiễm, người đọc sẽ t́m thấy những định nghĩa như V. cholerae lan
truyền theo nguồn nước và thực phẩm. Chẳng hạn như WHO nhận định về bệnh tả như
sau: “cholera is a waterborne disease, water supply and sanitation status are
key issues in the prevention and management of outbreaks” (bệnh tả là bệnh
lan truyền qua đường nước, do đó nguồn cung cấp nước và t́nh trạng vệ sinh là
những vấn đề then chốt trong việc pḥng ngừa và quản lí dịch). Không phải ngẫu
nhiên mà người ta viết “nước” trước rồi mới đến “thực phẩm”, v́ muốn nấu ăn th́
cần đến nước. Nước quan trọng hơn thực phẩm.
Trong khi chúng ta
chưa có bằng chứng về mối liên hệ giữa mắm tôm và bệnh tả, chúng ta có nhiều
bằng chứng về mối liên hệ giữa nước và bệnh tả. Những bằng chứng này đă được
đúc kết từ các nghiên cứu khoa học trên thế giới, kể cả nghiên cứu từ nước ta
[6-9]. Tôi đă tŕnh bày các bằng chứng này trong các bài viết trước. (Nếu bạn
Phạm Văn Linh cho rằng đó không phải là bằng chứng khoa học th́ thú thật tôi
không biết bằng chứng nào là khoa học và có lẽ tôi chẳng nên tốn th́ giờ để bàn
tiếp!) Các bằng chứng khoa học cho chúng ta biết rằng những người ăn các loại
thực phẩm với khả năng bị nhiễm vi khuẩn cao (như mắm tôm, cá khô, rau cải sống,
v.v…) có nguy cơ mắc bệnh tả cao hơn khoảng 4 lần so với những người không ăn
các thực phẩm đó. Ngoài ra, nghiên cứu từ Phi châu, Á châu, Iran và Việt Nam
cho thấy cho thấy người người tắm sông nước bẩn và uống nước bị nhiễm trùng có
nguy cơ mắc bệnh tả cao gấp 10 lần những người không tắm sông và sử dụng nước
không bị nhiễm trùng. Với các bằng chứng trên, tôi đă tiến hành vài tính toán
dịch tễ học và thấy:
- nếu chúng ta can thiệp vào
nguồn nước (làm sạch, nấu chín) th́ chúng ta ngăn chận được bao nhiêu trường
hợp bệnh? Trả lời: khoảng 90%;
- nếu chúng ta can thiệp vào
mắm tôm (cấm sản xuất, cấm phân phối, cấm ăn) th́ chúng ta ngăn chận được
bao nhiêu trường hợp bệnh? Trả lời: tối đa 25%.
Nếu dựa vào y học
thực chứng chúng ta sẽ dành ưu tiên cho biện pháp nào? Làm sạch nguồn nước, kể
cả đun sôi trước khi uống và tẩy trùng bằng chlorine hay các hóa chất khử trùng,
có hiệu quả cao hơn nhiều so với việc can thiệp vào mắm tôm. Cố nhiên, nói
như thế không có nghĩa là chúng ta bỏ qua việc kiểm soát qui tŕnh sản xuất và
phân phối mắm tôm, mà chỉ muốn nói rằng ngoài công tác đó, chúng ta cần phải
đặc biệt quan tâm đến nguồn nước. Can thiệp làm sạch nguồn nước chính là một
biện pháp hữu hiệu nhất, thực tế nhất, và đơn giản nhất để ngăn ngừa bệnh tả.
Hành động phải dựa vào bằng chứng khoa học
Nhưng rất tiếc rằng
cho đến nay, chúng ta vẫn chưa có thông tin nào từ Bộ Y tế mang tính khoa học.
Tất cả vẫn chỉ là những câu phát biểu đôi khi thiếu nhất quán, thậm chí phi khoa
học. Đó không chỉ là nhận xét của tôi, mà của nhiều đồng nghiệp trong nước, như
một
nhận xét hôm nay của một chuyên gia ở Viện Pasteur: “Hầu
hết trên các báo đều là những trích dẫn lời hay công bố của quan chức cao cấp
Nhà nước và Bộ Y tế mà không thấy nguyên văn của câu, chữ hay văn bản. Có báo
trích dẫn lời Bộ trưởng Y tế nhưng lại có những câu trích dẫn thiếu chính xác về
chuyên môn.”
Xin nhắc lại rằng bệnh tả, lị và thương hàn không phải những bệnh ǵ mới ở nước
ta. Theo y văn quốc tế (do người Pháp ghi lại), năm 1850, một trận dịch tả xảy
ra ở miền Trung và Nam nước ta làm cho hơn 2 triệu người mắc bệnh. Năm 1885,
một trận dịch lớn khác bộc phát làm cho nhiều lính Pháp mắc bệnh; và trong số
lính mắc bệnh tỉ lệ tử vong lên đến 50%! Toàn quyền Paul Doumer cũng từng bị
chết v́ tiêu chảy, có nghi ngờ là bệnh tả. Từ năm 1910 đến 1930, trung b́nh mỗi
năm có khoảng 5000 đến 30.000 trường hợp dịch tả được ghi nhận. Năm 1961, một
nạn dịch tả lớn bộc phát ở Nam Dương, và vi khuẩn V. cholerae O1 lan
truyền sang đến miền Nam nước ta làm cho 20.009 người mắc bệnh và 821 người
chết. Từ năm 1979 đến 1996, trung b́nh mỗi năm có khoảng 3000 trường hợp dịch
tả được báo cáo (xem Bảng 2). Phần lớn những trường hợp này xảy ra ở
miền Trung và Nam, đặc biệt là các tỉnh phía nam Trung phần như Phan Rang, Phan
Thiết, Nha Trang, v.v… Các yếu tố nguy cơ được ghi nhận qua các trường hợp này
liên quan đến nguồn nước: lượng mưa nhiều, nước uống thiếu vệ sinh hay bị nhiễm
trùng, và thiếu cầu tiêu, cầu tiểu.
Vấn đề ở đây không
phải là việc can thiệp mạnh vào mắm tôm là đúng hay sai; vấn đề là có nên xem đó
là biện pháp ưu tiên hàng đầu trong công tác pḥng chống bệnh tả hay không. Tôi
đă bàn câu hỏi này khá kĩ và không muốn nhắc lại ở đây, nhưng chỉ muốn nêu một
câu hỏi khác: trong khi chúng ta chưa có bằng chứng khoa học về mối liên hệ giữa
mắm tôm và bệnh tả (các phát biểu của các quan chức y tế về vấn đề này không thể
xem là “khoa học” được v́ thiếu dữ liệu có hệ thống), vậy th́ dựa vào lí do ǵ
và thông tin nào để tập trung vào cấm mắm tôm? Tại sao chúng ta không dựa vào
bằng chứng khoa học đă công bố trên các tập san quốc tế để xem làm sạch nguồn
nước và vệ sinh môi trường quan trọng hơn là mắm tôm?
Tôi muốn lặp
lại để nhấn mạnh nhu cầu thông tin khoa học. Không thể nào hành động mà không
có thông tin hay không dựa vào thông tin. Do đó, việc thu thập thông tin khoa
học một cách có hệ thống qua các nghiên cứu dịch tễ học là một nhu cầu rất lớn
hiện nay. Có thể nói đây là cơ hội lí tưởng để thực hiện những nghiên cứu dịch
tễ học để t́m hiểu các yếu tố nguy cơ và qui mô để phục vụ cho một chiến lược
pḥng chống bệnh về lâu về dài.
|
Bảng 2. Số trường hợp dịch tả ở Việt Nam
từ 1979 đến 1996 phân chia theo vùng
|
|
Năm |
Số trường hợp mắc bệnh theo vùng |
Tỉ lệ tử vong (%) |
|
Bắc |
Trung |
Nam |
Cao Nguyên |
|
1979 |
0 |
0 |
2017 |
0 |
9,6 |
|
1980 |
1685 |
0 |
6501 |
0 |
5,2 |
|
1981 |
442 |
1613 |
708 |
0 |
3,2 |
|
1982 |
0 |
126 |
1686 |
0 |
3,1 |
|
1983 |
78 |
3571 |
3750 |
0 |
2,0 |
|
1984 |
0 |
114 |
149 |
0 |
1,1 |
|
1985 |
381 |
3271 |
702 |
0 |
1,8 |
|
1986 |
1622 |
3147 |
832 |
0 |
1,2 |
|
1987 |
1018 |
218 |
833 |
0 |
1,1 |
|
1988 |
1389 |
916 |
224 |
12 |
1,6 |
|
1989 |
1 |
0 |
129 |
0 |
0,0 |
|
1990 |
0 |
798 |
1161 |
0 |
0,8 |
|
1991 |
3 |
142 |
0 |
0 |
2,1 |
|
1992 |
12 |
1849 |
649 |
0 |
0,5 |
|
1993 |
0 |
2684 |
776 |
0 |
0,3 |
|
1994 |
216 |
1822 |
626 |
1459 |
1,4 |
|
1995 |
814 |
3494 |
1327 |
453 |
0,7 |
|
1996 |
149 |
324 |
149 |
8 |
0,2 |
|
Nguồn: Xem tài liệu
tham khảo [10] |
Y học thực chứng là
một tiêu chí cơ bản trong thực hành lâm sàng và hoạch định chính sách y tế công
cộng (chứ không phải là một tác phẩm nghệ thuật hay một vần thơ để chúng ta khen
“hay” hay dở). Mục tiêu số 1 y tế và cũng là lí tưởng của y khoa là cứu người
và nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân. Làm việc theo nguyên tắc của y
học thực chứng hay dựa trên cơ sở khoa học cũng chỉ nhắm đến mục tiêu đó.
Nhầm lẫn lâm sàng có thể chỉ gây tác hại đến một cá nhân, nhưng nhầm lẫn về y tế
công cộng có thể gây tác hại cho hàng triệu người. Y đức không cho phép
chúng ta có cái xa xỉ để nhầm lẫm như thế. Để tránh hay giảm khả năng nhầm lẫn,
thực hành y tế công cộng dựa vào bằng chứng khoa học phải được đặt thành một
tiêu chí số 1.
Chú thích:
[1] Trong lịch sử y học hiện
đại đă có quá nhiều trường hợp sai lầm v́ điều trị không dựa vào bằng chứng khoa
học. Đầu thập niên 1980s và 1990s, hầu hết các thầy thuốc trên thế giới đều tin
rằng HRT (hormone replacement therapy, hay c̣n gọi là Phương pháp thay thế kích
thích tố) giảm nguy cơ tử vong và bệnh tim mạch, nhưng đến cuối năm 1998, kết
quả của một nghiên cứu lâm sàng cho thấy HRT chẳng những tăng nguy cơ tử vong v́
bệnh tim mạch mà c̣n tăng nguy cơ ung thư vú! Kết quả này dẫn đến việc ngưng sử
dụng HRT, nhưng chưa ai biết thuốc này đă hại bao nhiêu phụ nữ trên thế giới.
Mới tuần qua, cộng đồng y khoa
c̣n sững sờ trước kết quả nghiên cứu lâm sàng cho thấy thuốc CEPT làm tăng HDL
(một loại “cholesterol lành”) đáng lẽ giảm nguy cơ tử vong, nhưng trong thực tế
thuốc này chẳng những làm tăng huyết áp mà c̣n tăng nguy cơ tử vong, hoàn toàn
trái ngược lại những ǵ người ta “tin” trước đây, và kết quả này buộc các nhà
nghiên cứu phải lập tức ngưng công tŕnh nghiên cứu.
Hai ví dụ tiêu biểu này cho thấy
hành động theo cảm tính, kinh nghiệm, cảm nhận chủ quan, mà không dựa vào dữ
liệu khoa học, cực ḱ nguy hiểm.
[2] 20% nhiễm vi khuẩn mắc bệnh tả
[3] Sullivan TJ, et al. Mil Med 1971; 136:1-6.
[4] Tuyet DT, et al. J Infect Dis. 2002 Dec 1;186(11):1615-20.
[5] Isenbarger DW, et al.
Epidemiol Infect. 2001 Oct;127(2):229-36.
[6] Izadi S, et al.
Jpn J Infect Dis. 2006 Jun;59(3):174-8.
[7]
Acosta CJ, et al. Emerg Infect Dis. 2001;7(3 Suppl):583-7.
[8] Kelly-Hope LA, et al. Am J
Trop Med Hyg. 2007 Apr;76(4):706-12.
[9] Griffith DC, et al. Am J
Trop Med Hyg. 2006 Nov;75(5):973-7.
[10] Daksgaard A, et al. J Clin Microbiol
1999;37(3):734-741.
|