Mua vàng - trả bạc
Phan Xuân Trung
Trong điều cuối cùng của các
lời
thề Hippocrates ghi: "Nếu tôi làm trọn lời thề này và không có ǵ vi phạm
tôi sẽ được hưởng một cuộc sống sung sướng và sẽ được hành nghề trong sự quư
trọng măi măi của mọi người". Vậy nghĩa là nghề y chân chính là một nghề mà
thầy thuốc sẽ có cuộc sống sung sướng và được sự quư trọng. Điều này đúng với
tất cả các nước khác, tất cả mọi thời đại, ngoại trừ Việt Nam hiện nay. Thực tế
ở Việt Nam hiện nay, người làm việc trong ngành y không hề được sung sướng mà
c̣n bị sỉ nhục. Sự sỉ nhục từ bên ngoài không thể làm hoen ố
màu áo trắng tinh khiết vốn có của y khoa mà chỉ làm xấu thêm cho những ai đang
thực hiện sự sỉ nhục đó.
Xă hội Việt Nam, đúng hơn, nhà nước Việt Nam đang bóc lột
thậm tệ trí và lực của nhân viên y tế để tô vẽ cho "tính nhân đạo xă hội chủ nghĩa".
Người ta muốn chứng tỏ rằng ở Việt Nam, 2 yếu tố giáo dục và y tế được cung cấp
cho dân chúng với giá rất rẻ, họ quan tâm đến người nghèo, "không người nghèo
nào phải chết v́ không được chữa trị". Thế nhưng những nhân viên y tế, người
thực hiện cụ thể cho chính sách cao đẹp đó lại bị bỏ mặc với đồng lương tệ hại.
Những nhà quản lư nhắm mắt làm ngơ
trước thực tế cuộc sống của nhân viên y tế, bắt nhân viên y tế
phải phục vụ kiệt sức trong những điều kiện thiếu thốn nhưng đăi ngộ th́ không
có. Họ chỉ có khai thác mà không có bồi dưỡng. Nói
nôm na là họ đang "mua vàng trả bạc".
(Xin giải thích thêm, vàng ở đây nghĩa là sức khỏe
bởi có câu "sức khỏe là vàng".
Người mất sức khỏe th́ không có khả năng đóng góp trí, lực
cho xă hội mà c̣n trở thành gánh
nặng cho xă hội. Người thầy thuốc mang lại sức khỏe cho bệnh nhân
tức là đóng góp gián tiếp cho phát triển kinh tế, hạnh phúc của
xă hội.
Bạc ở đây là sự bạc bẽo, vô ơn của xă hội đối với
ngành y, không phải là tiền bạc. "Mua vàng trả
bạc" nói lên được thực trạng của xă hội đối với ngành y ngày
nay).
Vietnamnet ngày 13/8/2010 giật tít một bài viết cực kỳ xúc phạm:
"Bác sĩ:
Nghèo + thức thời + chụp giựt + trục lợi",
sau đó tựa bài đổi lại thành "Bác sĩ: Nghèo th́ khó giữ y
đức?". Bài viết nêu ư kiến của các quan chức
y tế cũ và mới về vấn đề lương nhân viên y tế.
Những ư kiến này bộc lộ tư duy của từng con người đă từng hoặc
đang nắm vai tṛ lănh đạo liên quan đến y tế.
Ông
Phạm Song - Giáo Sư, Viện sỹ, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế,
Chủ tịch Tổng hội Y học Việt Nam vài tuần lễ trước đây đă phát biểu rằng: "Bác sĩ cần
phải được giáo dục lại" (mặc dù không biết ai đủ tư cách
giáo dục ai), nay lại nói: "Lương thấp nhưng đời sống cao là có cái ǵ đó không được minh bạch và
thiếu nhân đạo". Suy diễn câu nói của ông th́ những
bác sĩ phải nghèo th́ mới là nhân đạo, c̣n giàu (không cần biết tại sao
giàu) th́ thiếu nhân đạo. Chỉ câu phát biểu
ngắn thôi, nhưng chứa nhiều điều cần suy gẫm.
Một, bác sĩ mà lại nghèo! Xă hội ǵ mà kỳ vậy? Thu
nhập của bác sĩ ở các nước khác là đứng hàng nhất nh́ trên bậc
thang thu nhập của xă hội, c̣n ở Việt Nam là hạng chót! Vá ruột
người rẻ hơn vá ruột xe. Công ăn học
hàng chục năm mà thu nhập không bằng anh thợ hớt tóc.
Hai, bác sĩ mà không minh bạch. Sự không minh bạch này
nếu xảy ra ở từng con người riêng rẻ th́ đó là không minh bạch
cá nhân. Tuy nhiên, sự không minh bạch hiện nay không phải xảy
ra ở một cá nhân mà là cả một ngành nghề, và như nhận định của
ông Phạm Song, nó xảy ra ở toàn xă hội. Vậy th́ không phải là
bác sĩ không minh bạch mà là xă hội không minh bạch.
Không minh bạch nghĩa là dối trá. Ngành y khoa không có sự dối
trá. H́nh ảnh thiếu minh bạch của ngành y khoa Việt Nam hiện nay
là do ngành y nhúng ḿnh vào một xă hội dối trá nên nó cũng bị
mang màu sắc dối trá.
Ba, bác sĩ mà thiếu nhân đạo. Ngành y là ngành cứu
giúp người, không thể nói là không nhân đạo. Nếu như nhân viên y
tế làm sai điều ǵ đó hoặc không thực hiện được sứ mệnh của ḿnh
th́ phải xem lại điều kiện thực tế
để xem tại sao có sự nghịch
lư như vậy. Ta vẫn thường nghe câu "Thầy thuốc như mẹ hiền", mẹ nào
chẳng thương con, chẳng lo cho con. Thế nhưng mẹ đói, không có
ăn th́ làm ǵ có sữa cho con bú. Bản thân mẹ mặc không đủ th́
lấy đâu ra hơi ấm mà che cho con? Đó là chưa nói đến những hàng
"nghịch tử". Không ít trường hợp bệnh nhân đầu gấu rượt đánh bác
sĩ. Những kẻ nhân danh cái nghèo của ḿnh để trở nên hung tợn
như Chí Phèo, bắt người khác phải phục dịch cho ḿnh.
Bảo Hiểm Y Tế đă trả cho đến 95% tiền viện phí mà cũng không dứt
lời ca cẩm.
Bốn, "đời sống cao là thiếu minh bạch và thiếu nhân đạo".
Ông Phạm Song có vơ đũa cả nắm không? Nếu ông nói đến những
chiếc xe hơi trong sân bệnh viện của những
vị lănh đạo ăn
trên ngồi trốc hưởng lộc bất minh th́ đúng. Họ là người lănh
lương ít nhưng giàu có v́ nhiều cách. Tuy nhiên, nếu ông nói về
các bác sĩ th́ ông cần phải suy nghĩ lại. Bác sĩ không phải là
những con cừu cho người ta chăn dắt, phải sao chịu vậy, cho ăn
th́ ăn, bắt đói th́ chịu đói. Chúng tôi có trí óc để tự lo toan
cho cuộc đời ḿnh, gia đ́nh ḿnh dù phải làm việc với đồng lương
chết đói. Đa phần bác sĩ đi theo ngành y là những người lương
thiện, đề cao giá trị tinh thần,
trọng chữ nghĩa nhân hơn giá trị vật
chất. V́ giá trị tinh thần đó mà những người anh em y khoa thầm
lặng làm việc, mặc cho xă hội bêu rếu, bạc đăi. Bác sĩ cũng cần
phải sống để c̣n thực hiện sứ mạng của ḿnh. Mặc dù có không ít
bác sĩ bỏ nghề, nhưng cũng c̣n có những lối thoát khác giúp bác
sĩ bám trụ. "Thợ may ăn giẻ, thợ vẽ ăn hồ", bác sĩ cũng có thể
làm pḥng mạch tư để kiếm thêm. Bác sĩ giỏi, có uy tín, làm
chuyên khoa đặc biệt th́ thu nhập khá. Chả lẽ v́ những thu nhập
chân chính đó mà là thiếu minh bạch và thiếu nhân đạo?
Về việc hoa hồng thuốc men. Đă bao lần báo chí nêu vấn đề,
nhưng đă chỉ ra được ai là tội phạm? Các công ty kinh doanh dược
phẩm thực hiện đúng pháp luật về kinh doanh, về hoa hồng, chiết
khấu... Các tỷ lệ chiết khấu nằm trong giới hạn cho phép của quy
định pháp luật. Các thủ thuật kinh doanh bắt buộc cty dược phải
trả công cho người giúp đỡ họ. Dù kê đơn thuốc cho ai đi nữa,
không công ty này cũng công ty khác t́m đến bác
sĩ để chia phần lợi tức nhằm duy tŕ công việc
làm ăn.
Suy cho cùng th́ bệnh nhân là người nuôi bác sĩ. Bệnh nhân không
nuôi qua đồng thuế, đồng lương th́ nuôi qua đồng thuốc. Đó là cơ
chế tự điều tiết của xă hội. Chỉ thương cho những người đồng
nghiệp làm việc ở môi trường độc hại như x quang, nhiễm khuẩn...
mà không có cơ chế bù đắp.
Các bác sĩ lâu nay thường quư trọng màu áo trắng của ḿnh,
không thích lên tiếng khi báo chí bêu rếu những điều không đúng
về ḿnh. Có vị bác sĩ già đă phát biểu trong cuộc họp anh em:
"Báo chí họ nói th́ cứ nói, họ không phải người làm y khoa nên
họ không hiểu ǵ hết. Họ nói bậy kệ họ, không cần tranh căi. Ta
cứ làm công việc của ḿnh". Thế nhưng, sự kiện tăng viện phí
của Bộ Y Tế đă làm miếng mồi ngon cho khá nhiều báo chí nhảy vào
báng bổ ngành y tế. Có những bài báo viết như thể đang nghiến
răng, ch́ chiết ngành y tế. Tôi đă khều phóng viên Vietnamnet để
hỏi cô ấy viết bài trên quan điểm ǵ?
Sau đó vấn đề lương phạn
bác sĩ được cô phóng viên khui ra với nhiều bức xúc. Hay thay, những
"ông lớn"
với đầu óc già nua, xơ cứng, tư duy năo trạng bị dừng lại từ 30
năm trước của thời bao cấp được mời phỏng vấn đă phát biểu những
lời không hợp thời sự, mang tính giáo điều, thiếu thực tế.
Chính những chính sách, tư duy thời đó đă dẫn ngành y tế Việt
Nam đến t́nh trạng "mua vàng - trả bạc" ngày hôm nay.
Mong sao những
lănh đạo ngành y tế ngày nay đừng v́ "tôn sư, trọng đạo",
"giữ vững lập trường quan điểm" mà đi theo đúng lối ṃn
chính sách lạc hậu của thời bao cấp gây hậu
quả xấu cho danh tiếng ngành y. Hăy tư duy,
động năo, bắt kịp thực tế để t́m hướng giải quyết chứ đừng ở đó
phê phán y đức.
Ư KIẾN BẠN ĐỌC name:
dangmy
email:
livebsmy@gmail.com
Date:
15/02/11
Tôi tán đồng với ư kiến của Bs Trung, nhưng tại sao lại có
nhiều ư kiến như thế này: "...Sao Anh Trung lại dám nói như thế
nhỉ? Không sợ ǵ hết à?..."
Điều này nó nói lên cái dân chủ, tự do của mọi người. Cần
phải xem lại. Cái việc rơ ràng như vậy mà không ai thấy? Hoặc
thấy th́ không dám nói! Rồi nếu có nói th́ lại ... sợ (!?)
Sợ ǵ vậy ta ? Việt nam ơi Việt nam !
name:
Dr. Van
email:
anhvan1072@gmail.com
Date:
04/01/11
Cảm ơn các anh chị đă nói lên thực trạng hiện nay của XH nói
chung và ngành Y nói riêng. Với cá nhân tôi th́ có một vài chia
sẻ như sau:
1. Hiện nay ngành y tế đang là một ngành kém phát triển tại Viet
nam. Xă hội và bản thân những người làm ngành Y cũng chưa xác
định đây là một ngành dịch vụ và người bán cũng như người mua
xác định rơ giá trị của sản phẩm để đưa ra một mức giá hợp lư để
người mua được dịch vụ tốt và người bán được trả cao.
Ở các nước
phát triển Y tế tư nhân đóng vai tṛ chủ đạo về cung cấp dịch vụ
và chính v́ thế các BS được trả lương xứng đáng.
Tôi cũng là BS
tốt nghiệp ra trường cách đây 15 năm nhưng không hành nghề nhưng
vẫn mong mỏi phát triển dịch vụ y tế theo đúng như tiêu chí
trên. Nếu mỗi người có suy nghĩ tích cực về vấn đề này th́ BS sẽ
được trả lương xứng đáng, tuy nhiên phải luôn tâm niệm thực hiện
đúng y đức và coi BN là những người cần sự chăm sóc và hỗ trợ
đặc biệt.
2. Xă hội phát triển th́ dịch vụ y tế sẽ phát triển và chắc chắn
những bất hợp lư sẽ được giải quyết, tuy nhiên các anh chị trong
ngành có biết hiện nay số BN có niềm tin thực sự vào BS đă giảm
đi rất nhiều. Vấn đề chỉ khi nào chúng ta cống hiến, chúng ta
làm hết trách nhiệm và trở thành những chuyên gia th́ thu nhập
bằng lương của nhà nước sẽ là một vấn đề nhỏ. Không ai cấm chúng
ta hành nghề ở mọi nơi nhưng chỉ những người giỏi mới có thu
nhập cao. Và tôi biết ở nước nào cũng vậy, chuyên gia thu nhập
sẽ bằng rất nhiều lần hơn so với BS thường.
3. Quan điểm chỉ có BV nhà nước mới phát triển được chuyên môn
là đúng tại thời điểm này v́ người dân vẫn đến với BV công
nhiều, tuy nhiên các anh chị sẽ thấy trong tương lai sẽ thay đổi
và tôi tin rằng y tế VN cũng sẽ theo quy luật thị trường. Cũng
như anh Trung đă phát triển một mảng dành riêng cho y tế mà có
thể nói là đi đầu về hệ thống tin học QL BV tại Viet Nam.
4. Chúng ta nên thay đổi tư duy về phát triển ngành nghề để bắt
kịp với các thay đổi XH. Hiện nay theo thống kê, mỗi năm có
khoảng 2,8 tỷ USD được đưa ra nước ngoài để điều trị tại các
nước đặc biệt là Singapore và Thái lan. Nếu nói về chất lượng
chuyên môn khám chữa bệnh th́ các chuyên gia của chúng ta không
thua kém nhưng nếu nói về chất lượng phục vụ chung th́ chúng ta
kém họ rất nhiều, BS chúng ta có suy nghĩ về điều này không?
Trong tương lai, sẽ có nhiều tập đoàn y tế lớn vào VN, chúng ta
đă chuẩn bị để đấu với BS ngoại ngay trên sân nhà chưa?
Trên đây là đôi điều tâm sự của tôi, rất mong anh chị em đồng
nghiệp bỏ quá nếu có điều không phải.
name:
Kha Anh
email:
anhcaokha@yahoo.com
Date:
12/02/11
Tiếng chim hót trong bụi mận gai.
name:
Doan thu thu
email:
thuvit@gmail.com
Kính chào BS Trung, các anh chị và các bạn đồng nghiệp,
Nay tôi trở lại với các bạn để xin báo cho các bạn biết từ
tháng 01/2011 tôi đă đi làm tại một Pḥng khám nhân đạo ở tỉnh
tôi đang sống, ở đây tôi chỉ là một bác sĩ nhi ngồi ở pḥng
khám, lương không cao nhưng tôi được quí mến, tôi cũng an ủi v́
tại đây các bệnh nhi nghèo được khám và phát thuốc miễn phí mà
không cần bất cứ thủ tục nào.
Nếu Anh chị nào, hay bạn nào có hoàn cảnh như tôi, tôi mong
và chúc các bạn hăy lạc quan lên, sẽ có lúc chúng ta sẽ t́m được
công việc thích hợp với ḿnh..
Tôi cũng nhận được một số mail động viên và chia sẽ về hoàn
cảnh của tôi. Tôi xin chân thành cám ơn các bạn.
Nhân dịp đầu năm mới tôi xin kính chúc BS Trung, Trang web
Ykhoanet.com đă và sẽ là nơi để các bạn chia sẽ vui, buồn trong
hoạt động nghành Y, chúc các anh chị, các bạn đồng nghiệp và gia
đ́nh Năm mới VẠN SỰ NHƯ Ư
Đoàn Thư Thư
name:
Bùi Đ́nh Tân
email:
buidinhtanDr@yahoo.com.vn
Tôi thật sự khâm phục những đồng nghiệp đă có những tâm tư
trên đây . Tôi không bàn về những khó khăn nữa. Tôi là BS chuyên
khoa 1 đang thất nghiệp quê ở Quảng ninh , đă làm dươc 20 năm
trong viện công rồi . tôi có thể làm đươc 1 số việc như khám
bệnh . cấp cứu hồi sưc tích cực, siêu âm tổng quát, nội soi tai
mũi hong . Đồng nghiệp nào có việc ǵ cho tôi tham gia với để
tôi kiếm đồng lương nuôi các cháu. Xin cảm ơn bac trung và các
đồng nghiệp.Liên hệ ĐT:0904284095
name:
Bùi đ́nh Tân
email:
buidinhtanDr@yahoo.com.vn
Cuộc sông dă nghèo , đă khổ rồi nhưng những đồng nghiệp sấu
lại c̣n bon chen nói sấu hại người khác nữa chứ. Tôi là bac sỹ
CK 1 ở Quảng ninh đang thất nghiệp có đồng nghiệp nào có việc
cho tôi tham gia với kiếm it tiện lương nuôi các cháu. Ai giúp
được liên hệ vơi tôi theo ĐT 0904284095 Cảm ơn các đồng nghiệp !
name:
buihuutan
email:
buihuutan68@yahoo.com
send1:
Gởi đi
Nhu the an thua gi. 4 chung toi vua moi bao ve luan van
BSckII thi duoc tren dieu dong ve tuyen co so, lai con lam tro
ly cho cac bs tre moi ra truong. ban co tin hay khong hay hoi bo
tu lenh qc PKKQ y, nuc cuoi wa.
name:
chu si
email:
bacsihoasung123@yahoo.com
Than than trach phan chi cho nhieu, noi voi nhung "cai mom
khong co cai tai" thua thoi... Luong o phong kham da khoa tu
nhan gap 10 lan luong benh vien lon (# 15 trieu) luong bv nuoc
ngoai khoang 20 lan. Ai can tien thi bo nha nuoc ma di lam tu
di,can viec lien he voi toi toi giup cac ban,nhung nhanh khac
tong thoi gia hoc khoang 1/3 nhanh y ra truong som hon nhanh y 2
nam,he so luong ho luc moi ra truong cung bang chung ta,vi may
can bo luong dau co di hoc,toan hoc chinh qui tu xa khong nen
dau co biet. Bo benh vien cong di vi o do tieu cuc nhieu lam no
an mon thu nhap cua minh,lam bv tu minh moi dc huopng mot phan
cong suc chinh dang minh bo ra, cam on moi nguoi
name:
nguyen cong canh
email:
congcanh2002@gmail.com
Toi là bs nghe bác Song va doc bài viết nay cua bác Trung tôi
rất ủng hộ quan điểm cảu bác trung.
Nen viết vào đây vài ḍng suy nghĩ.
Giá thuốc tăng cao có lỗi ǵ của bác sỹ điều trị đâu? bs đâu
quyết định giá thuốc trên thị trường, Bác song vội kết luận quá,
không biết bác nói để làm vừa ḷng ai, tôi nghĩ giá thuốc có
biến động hay không là từ chính phủ và sau đó là trách nhiệm của
các bộ ... đó bác ạ. Nhà giọt từ trên nóc đó bác song ạ, không
biết khi c̣n đương chức bác có chỉ đạo nhập khẩu thuốc ngoại
không mà bác quên sớm thế.
name:
pitchipong
email:
lelylely1986@yahoo.com
Bài viết hay. Nhưng tác giả coi chừng đó nhe. Nước ta không
phải là nước Mỹ! Nói thế này coi chừng bị kỉ luật đó!
name:
salsa-cat
email:
enfa2003@yahoo.com
- Cam on anh bs Trung va các quư anh chị.
- Sự thật làm cho tôi buồn quá. Học nhiều năm rồi mà khi vào làm
việc thực tế th́ hỡi ơi.
- Vietnamese proverd: có thực mới vực được đạo.
- vật chất có trước ư thức có sau.
- nếu thu nhập của nhân viên y tế thấp, th́ họ kiếm tiền từ đâu?
gần như họ sẽ kiếm tiền từ người bệnh thôi, sẽ dễ bị vi phạm y
đức ǵ đó không?
name:
Doan Thu Thu
email:
thuvit@gmail.com
Chào các anh chị, các bạn đồng nghiệp
Tôi là bác sĩ nhi khoa, ra trường gần 20 năm, tôi là bác sĩ
chính quy, học trường y Tp Hồ Chí Minh. Nhưng hiện tại tôi đang
long bong bởi những qui chế nhà nước... dù ước mơ của tôi hết
sức đơn giản : là một bs nhi tại một bv nhi để được học và
làm việc. Thật t́nh tôi không nhớ rơ lời thề Hippocrates nhưng
tôi nhớ đó là những câu nói để các bs lúc hành nghề hăy là một
bs có lương tâm trách nhiệm đối với bệnh nhân. Giờ đây khi đọc
điều cuối lời thề Hippocrates tự nhiên tôi chảy nước mắt, v́ tôi
đă cố gắng là một bác sĩ có lương tâm và trách nhiệm nhưng sao
tôi lại không được như vậy?
Tôi từng là bs công tác tại bv nhi khoa của một tỉnh 16 năm,
sau đó tôi đành xin nghỉ việc tại bv công (v́ lư do gia đ́nh,
không phải v́ lư do kinh tế) . Để kiếm sống tôi đă làm bs tại
pḥng khám đa khoa tư nhân , nhưng nổi nhớ những bệnh nhân tại
bv khiến tôi có ư định quay lại bv công để làm, v́ tôi biết làm
tại bv sẽ có điều kiện để học hỏi về chuyên môn hơn. Nhưng sự
trở lại lần này của tôi thật sự sai lầm...
Khi tôi tiếp xúc với lănh đạo bv lúc xin việc th́ tôi sẵn
sàng chấp nhận mức lương như một bs mới ra trường là 1/9 (lương
lúc nghỉ việc của tôi là 6/9), và v́ hoàn cảnh không trực đêm
tôi được tôi phải đi trực ngày thứ bảy hàng tuần (BV tôi làm
theo chế độ 40 giờ/tuần) và chấp nhận bị trừ thêm lương 15% v́
không trực đêm. Những điều kiện này tôi hoàn toàn đồng ư để được
làm công việc tôi yêu thích tại bv, hoàn toàn không có lư do lợi
nhuận nào khác.
Nhưng làm được vài tháng, tôi mới thấy buồn tủi v́ h́nh như
việc tôi quay lại làm bv công là một cái tội. Toàn bộ tiền
thưởng lễ, tiền lương phúc lợi hàng tháng của tôi đều được coi
như một bs mới ra trường làm chưa đủ một năm: tiền lễ chỉ bằng
1/2, tiền lương phúc lợi lại bị trừ thêm 10% (ngoài 15% v́ không
trực đêm), những điều kiện này lănh đạo bv không hề nói với tôi
lúc đầu. V́ không tính toán nên từ đầu tôi cũng không rơ lương
ḿnh được lănh chính xác là bao nhiêu và có những khoảng nào? và
trong hợp đồng cũng không ghi rơ như những ǵ tôi bị trừ tiền
như vậy!
Sau những đánh giá: v́ là một bs mới vào bv làm chưa đến một
năm, c̣n lại là nhiệm vụ của một bs theo thâm niên công tác,
nghĩa là một bs làm nhiệm vụ và trách nhiệm của một bs gần 20
năm thâm niên.
Buồn cười nhất, khi tôi hỏi tại sao tôi phải bị trử những
khoảng lương v́ tội chưa vào làm ở bv đủ một năm và nộp đơn xin
nghỉ một lần nửa th́ họ bảo sẽ ưu tiên cho tôi lănh đầy đủ những
khoảng này, không bị trừ), nhưng thật không biết nói sao v́ tôi
không cần những ưu tiên đó đương nhiên tôi phải được v́ đến thời
điểm đó tôi đă vào bv đúng một năm.
Thật t́nh, suốt quảng đời làm thầy thuốc đă qua, tôi nghĩ
ḿnh cũng là một bs có lương tâm và trách nhiệm, tôi cũng chỉ
ước mơ ḿnh là một bs nhi khoa nhưng tại sao không được,
để bây g tôi phải long bong t́m việc làm ở pk tư nhân v́
tôi không làm pḥng mạch nên tôi cũng cần kiếm tiền, nhưng tôi
cứ day dứt nhất là mỗi khi gặp đồng nghiệp nói về bệnh nhi ở bv,
tôi xót xa như những đứa trẻ v́ hoàn cảnh mà phải nghỉ học giữa
chừng.
Tôi cũng không biết ḿnh có mâu thuẫn không? có phải là người
đ̣i hỏi không? nhưng tôi thiết tha mong nhà nước hăy đối xử công
bằng với những bác sĩ như tôi.
Giờ đây, một số bạn bè đă nghĩ việc như tôi nói có ư quay lại
bv công để làm, tôi bảo họ nh́n gương tôi không sợ sao?
Xin chân thành cám ơn mọi người đă đọc bài viết này, và rất
mong nhận được phản hồi góp ư của các bạn.
name:
Hoàng Huy Thục
email:
hoanghuythuc@yahoo.com
Cảm ơn BS Trung đă thẳng thắn nói lên những suy nghĩ, những
tâm sự chung của những người làm nghành y như chúng ta. Các Anh
Chị, các Bạn đă nói lên hết cả rồi. Riêng tôi, từ trước đến nay
tôi có 1 suy nghĩ nhỏ thế này: Ngành y là 1 nghề mà xă hội cho
là cao quư, và sự cống hiến của chúng ta cho xă hội không phải
là ít hơn những ngành khác mà là ngược lại, 8 giờ làm việc căng
thẳng, mỗi tuần trực đêm thức trắng mắt thâu đêm. 1 bác sĩ
19 năm tuổi nghề như tôi, làm ở 1 bệnh viện công lập tại TP HCM
mà hiện nay tổng thu nhập hàng tháng vào thẻ ATM chỉ xấp xỉ 5
triệu đồng, vợ tôi c̣n ít hơn thế. Với đồng lương này th́ làm
sao 1 gia đ́nh 4 người như tôi có thể đảm bảo được những nhu cầu
thiết yếu của cuộc sống như ăn mặc, học hành... chứ đừng nói chi
đến những nhu cầu chính đáng khác của 1 gia đ́nh như nhà ở, vui
chơi giải trí, du lịch v.v... Bác sĩ c̣n như thế, c̣n các em
điều dưỡng c̣n khó khăn hơn nhiều lần.
Xă hội cứ đ̣i hỏi chúng ta làm việc theo 12 điều y đức, chứ có
bao giờ xă hội đặt vấn đề thu nhập của chúng ta có đủ để làm cho
chúng ta có 1 cuộc sống đàng hoàng, tươm tất, khá giả với cái
nghề này hay không ?
Thật đáng buồn là nhiều người làm nghề y đă phải bỏ nghề v́ thu
nhập không đủ sống
Thật đáng buồn là nhiều Bác Sĩ đă bỏ hẳn chuyên môn để cố vươn
đến những vị trí không dính đến chuyên môn trong 1 bệnh viện như
quản lư hành chánh, trang thiết bị y tế... chỉ v́ đơn giản là ở
vị trí đó có " ăn " hơn.
Thật đáng buồn là cũng v́ miếng cơm manh áo, nhiều vị bác sĩ cố
gắng vươn lên những vị trí lănh đạo bằng cách chà đạp các đồng
nghiệp bằng mọi thủ đoạn, để mục đích cuối cùng là ở những vị
trí đó sẽ mau giàu hơn chứ không phải để cống hiến nhiều hơn.
Thật đáng buồn là tại các bệnh viện, có những vị trí lănh đạo,
cũng với bậc lương hơn những người chuyên môn như chúng ta chẳng
bao nhiêu , thậm chí thấp hơn, Nhưng chỉ 1 nhiệm kỳ làm lănh đạo
thôi, mức giàu đủ để những người làm chuyên môn như chúng ta làm
cả đời cũng không có được.
Thật đáng buồn là những người làm việc cực nhọc nhất là Y tá
điều dưỡng và hộ lư lại là những người có 1 cuộc sống khó khăn
nhất.
name:
Nam Nguyen
email:
ruchuo@yahoo.com
1/ Vấn đề ở chỗ là đ̣i hỏi quá cao, vắt kiệt sức lao động-trí
óc người ta, nhưng đăi ngộ th́ quá tệ.
Tại sao nghịch lư này ai cũng biết mà tới giờ t́nh h́nh vẫn
không cải thiện?
Câu trả lời là bây giờ người ta chỉ lo cho bản thân ḿnh thôi.
Thí dụ như các bác làm lănh đạo, có điều kiện ăn ngập đầu ngập
mặt rồi th́ có cần quan tâm đến mấy đứa nghèo không? Cứ để mấy
đứa nghèo đó làm b́nh phong để ḿnh tiếp tục làm giàu không
sướng hơn sao?
Tôi biết có lănh đạo chửi rủa, mạt sát thậm tệ nhân viên nghèo
nếu nó lấy băng gạc, ống chích... làm của riêng, hay chửi rủa
những BS nhận quà của TDV trong khi chính ḿnh nhận chia chác số
tiền rất khủng của các hăng dược đủ để mua mấy căn nhà.
Bởi vậy nên mới có chuyện tới tuổi về hưu rồi nhưng không chịu
về, chạy đầu này đầu nọ để kéo dài thời gian tại chức.
2/ Ngay trong ngành y tế cũng có bất công.
BS Nội khoa là thảm nhất, và càng ngày càng ít người thích đi
Nội khoa, mà thích đi ngoại, sản, hay các chuyên khoa như mắt,
tai mũi họng...
V́ tất cả các BS đó đều có cùng mức lương- thưởng giống nhau,
nhưng các BS kia c̣n có thêm tiền khi làm phẫu thuật, thủ thuật,
trong khi BS Nội khoa hầu như không có ǵ.
Bởi vậy mới có chuyện 1 BS gần như đứng đầu ngành Hồi sức nội
khoa đă than phiền rằng lương ḿnh không bằng lương 1 BS ngoại
khoa mới ra trường 2 năm.
3/ Bức xúc th́ bức xúc, nhưng phải bảo đảm phục vụ bệnh nhân
được tốt nhất nha các bác. Không được sơ sài, thờ ơ đối với sức
khoẻ và tính mạng của bệnh nhân. Phải luôn coi họ là thân nhân
của ḿnh.
Bệnh nhân bây giờ h́nh như hung dữ hơn, dễ xúc phạm đến thấy
thuốc, nhưng ngược lại cũng có nhiều bệnh nhân rất dễ thương.
Tôi đă gặp nhiều bệnh nhân biết rơ cái chết đang đến gần nhưng
họ vẫn đặt hết ḷng tin vào bác sĩ, chỉ có sự tin tưởng kính
trọng chứ không hề có ư ǵ than van hay trách móc. Tôi cũng có
những kỷ niệm và h́nh ảnh rất đẹp về bệnh nhân của ḿnh, đền nỗi
tôi đă tự nhủ với ḿnh rằng: thà người phụ ḿnh chứ ḿnh sẽ phụ
người. Ngày nào mà tôi không c̣n cảm giác yêu thương bệnh nhân
th́ tôi sẽ lập tức bỏ nghề y này để làm nghề khác.
name:
Dr Tuấn
email:
bstrantuan@yahoo.com
Tôi chỉ ao ước một điều: "Các nhà lănh đạo, những người có
trách nhiệm với ngành y tế" hăy bỏ thời gian đọc bài viết này và
xem hết ư kiến của những người trong cuộc. Có như vậy họ mới
biết chúng ta khổ như thế nào và chúng ta cần ǵ. hăy để họ tự
suy nghĩ về trách nhiệm của họ.
name:
luong son ba
email:
ngocluong75@yahoo.com
"Rằng hay th́ thật là hay
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!"
Tôi thật sự ấn tượng mạnh khi đọc bài viết này, ấn tượng cả
tốt lẫn xấu.
Tôi tán thành cao với nửa đầu bài viết, khắc họa được thực trạng
đời sống, sinh hoạt, làm việc của đội ngủ BS và nhân viên ngành
y nói chung.
Tuy nhiên, theo tôi, đáng ra anh nên khai thác sâu thêm vấn đề
này, nhưng nửa sau bài viết anh lại chủ yếu phê phán một cá nhân
cụ thể, chưa phải là cái chung nhất. Đó là về kỹ thuật viết.
C̣n về đạo đức, GS Phạm Song là một con người đáng kính, một
người thầy, một người lớn tuổi. Có thể lúc nói GS không nhấn
mạnh lắm, nhưng giới truyền thông củng như người trích dẫn
đă quan trọng vấn đề lên. (Kiểu như cô người mẫu nào đó lỡ miệng
nói... không thích đàn ông Việt Nam đó thôi!). Và, đối với người
thầy, theo đúng tinh thần Tôn sư trọng đạo th́ nếu có sai củng
không nên "đánh" mạnh thế!
Đúng là chế độ đăi ngộ đối với nhân viên y tế c̣n chưa tương
xứng nhưng ta nên xem lại nước ḿnh đang nằm ở đâu trên thế
giới, thu nhập quốc dân, đồng bào ra sao? không nên so sánh với
các cường quốc được.
Đừng nói Nhà nước ta không biết về t́nh h́nh ngành y, biết đó
nhưng lực bất ṭng tâm thôi. Đảng ta đă có Nghị quyết 46, khẳng
định:"Ngành Y là một ngành đặc biệt, cần được tuyển chọn, đào
tạo và đăi ngộ đặc biệt". Chính sách đă có, c̣n thực hiện theo
tôi, khi GDP phải gấp đôi bay giờ đă!
Cách đây vài tháng tôi có đọc bài báo viết về các chiến sỹ công
an chống ma túy hy sinh khi vây bắt đối tượng, trong đó có anh
mới 28 tuổi, sắp cưới vợ và từng là học sinh giỏi quốc gia. Tôi
thật sự xúc động và nghĩ rằng ḿnh đang c̣n rất may mắn.
Nói vậy, nhưng tôi vẫn nh́n nhận rằng: lương ngành y đang rất
thấp, cần được thay đổi.
name:
Lâm Đức Hoàng
email:
lamhoang01@gmail.com
Cảm ơn anh Trung. Tôi rất tâm đắc với bài viết của anh cũng
như ư kiến của các bạn đọc. Nội dung bài viết đă nói lên thực tế
cuộc sống cũng như tâm tư nguyện vọng của đại đa số nhân viên y
tế Việt Nam. Cách đây gần 30 năm khi mới bước chân vào cổng
trường ĐH Y , tôi cũng đă từng có 1 ước mơ thật b́nh thường và
cũng thật chính đáng: đó là ước mơ học giỏi, ra trường trở thành
1 BS giỏi để giúp đỡ người bệnh. Ra trường với một kết quả học
tập không hổ thẹn với bạn bè, tôi vẫn c̣n mơ ước được học tiếp
v́ biết rằng kiến thức ở bậc đại học mới chỉ là nền tảng, là
định hướng cho ḿnh phấn đấu. Vậy mà cho đến giờ phút này tôi
vẫn không sao thực hiện được trọn vẹn cái mơ ước nhỏ nhoi ấy.
Phải chăng v́ lười hay tôi kém cỏi. Chắc các bạn cũng thừa biết
không phải như thế. Và tôi dám quả quyết rằng có đến 90% trong
số các bạn nghĩ ngay chẳng qua v́ chuyện cơm, áo, gạo, tiền.
Thật vậy, bơ vơ với tấm bằng BS trong tay mất hơn 2 năm loay
hoay t́m việc. Măi đến khi cha tôi đi nhờ vả một người có
chức sắc trong chính quyền tôi mới được nhận vào làm hợp đồng
cho 1 bệnh viện tuyến huyện. Sau 3 năm, lại một vụ nhờ vả nữa
tôi mới trở thành viên chức nhà nước. Ngày tôi được công nhận là
viên chức nhà nước không xa so với ngày tôi được đề bạt trưởng
khoa là bao nhiêu. Điều đó nói lên rằng thực tế các BV rất thiếu
BS, thực tế BS rất muốn cống hiến nhưng tại sao BS cứ phải chật
vật chuyện t́m công ăn việc làm. Nếu như tôi không nhờ vả được 2
vị quan chức trên kia th́ liệu tôi có được cống hiến cho nhà
nước ḿnh không?
Đă chật vật với sự xin việc lại c̣n chật vật với sự
kiếm sống. Lương BS vào những năm 90 của thế kỷ trước chỉ đủ
nuôi sống bản thân ḿnh bằng cuộc sống tối thiểu. Vậy c̣n việc
cưới vợ (chồng), việc mua đât, làm nhà, việc nuôi con, rồi
học phí, rồi tiền học thêm cho con lấy ở đâu ra? Trong hoàn cảnh
ấy ai dám mơ ước đi học sau đại học?
Chắc các bạn biết trong những năm 90 các BS ở tuyến huyện
thiệt tḥi đến mức nào. Không sách báo, không tài liệu cập nhật,
không internet, không có cả quảng cáo của những hăng thuốc. Nói
chung th́ kiến thức dậm chân tại chỗ. Một số ít BS có ỹ chí và
có điều kiện th́ theo học CK I tập trung ở trường ĐH. Đại đa số
các BS không có điều kiện th́ đành chấp nhận theo học CK I hệ
tại chức. Biết rằng theo học hệ tại chức cho nó có bằng đấy
nhưng thiết nghĩ học được chữ nào hay chữ ấy c̣n hơn không học.
Không cần nói chắc các bạn cũng biết tôi thuộc về những BS thứ
2.
Cho đến bây giờ, mặt bằng chung của xă hội có khá hơn, lương
của nhân viên y tế có nhich lên nhưng các bạn thử đặt 1 t́nh
huống nếu bạn ở trong ḥan cảnh ra trường được 10 năm, có gia
đ́nh riêng, vợ (chồng) bạn cũng có mức lương tương tự như bạn
(lương cả hai vợ chồng bạn khoảng 6.000.000/ tháng). Bạn sẽ cho
con bạn ăn ǵ ? mặc ǵ? Hai vợ chồng bạn đi làm bằng xe ǵ? Nếu
bạn ở xa quê, bao lâu bạn mới có thể về thăm cha mẹ một lần? Bạn
có thấy băn khoăn khi mỗi tháng có 4-5 thiệp mời đám cưới, sinh
nhật, thôi nôi, tân gia? Và cả gia đ́nh bạn sẽ ở trong ngôi nhà
như thế nào?
Vậy BS Việt Nam giàu có đến mức nào? Viên chức y tế Việt Nam
giàu có đến mức nào?. Trong số hàng triệu viên chức y tế Việt
Nam có bao nhiêu người có xe hơi? Bao nhiêu người có biệt thự?
Bao nhiêu người chỉ cần làm việc 8 giờ/ngày x 5 ngày/tuần ? Thậm
chí trong số những người có xe hơi ấy, số người có xe c̣n date ?
(những chiếc xe hết date nhiều khi c̣n rẻ tiền hơn chiếc xe máy
b́nh thường).
Ngược lại có bao nhiêu người c̣n phải đi thuê nhà? bao
nhiêu người c̣n phải đi làm bằng xe đạp hoặc xe máy đă quá cũ?
Bao nhiêu người cả năm không dám về thăm cha mẹ một lần ? bao
nhiêu người phải băn khoăn khi quyết định mua một máy giặt hạng
thường, một chiếc máy tính cấu h́nh thấp? hay một máy điều ḥa
không khí công suất nhỏ? Bao nhiêu người thấy cần phải làm việc
> 12 giờ mỗi ngày x 7 ngày/tuần ? Ấy là chưa kể những lần nhân
viên y tế bị người nhà bệnh nhân rượt đuổi, hành hung, chưa kể
những người phải hy sinh tính mạng trong những vụ dịch bệnh
truyền nhiễm cực kỳ nguy hiểm chẳng khác ǵ mặt trận chống giặc
ngoại xâm.
Thế mới biết viên chức ngành y Việt nam sung sướng đến mức
nào?
Nhưng thôi, nói nhiều, nói dai, nói dài, nói dại. Biết rồi, khổ
lắm, nói măi. Nói măi mà có được tích sự ǵ đâu. Ôn nghèo kể khổ
để mà làm ǵ? Có ai biết cho. Ai thương ḿnh ?
Xă hội đang phát triển theo trào lưu chung của thế giới. Phát
triển kinh thế là mục tiêu hàng đầu trong giai đoạn cách mạng
hiện nay. Ngành Y tế đă không làm ra tiền lại c̣n tiêu tốn nhiều
tiền của đất nước. Kêu ca cái nỗi ǵ?
Tôi và các anh, các chị, các bạn, các em những người viên
chức y tế Việt Nam chỉ biết sống và làm việc theo sự mách bảo
của lương tâm ḿnh, theo những nguyên tắc của ngành ḿnh và trên
đó là luật pháp của đất nước. Đến bao giờ mới thoát khỏi t́nh
cảnh như hiện nay? Ai trả lời giùm tôi câu hỏi này? Mà có cần
thiết phải trả lời không? Không.
Xă hội đối xử với chúng ta như thế nào th́ chúng ta hưởng như
thế ấy. Ai coi thường ta th́ mặc kệ họ. Chúng ta không xấu th́
chẳng sợ ǵ cả. Chúng ta nghèo vật chất chứ không nghèo tinh
thần. Hơn nữa, chúng ta chưa bào giờ thất nghiệp.. Mặt báo
nào cũng có những bài nói xấu ngành y. Đi đến đâu cũng bắt gặp
những ông tám, bà tám nói xấu y bác sỹ, nói xấu bệnh viện nhưng
chẳng có bệnh viện nào mà không quá tải. Đó mới chính là nghịch
lư giữa đời thường.
name:
Phan Duy Tưởng
email:
drphanduytuong@gmail.com
Cám ơn bác sĩ Trung, một con người dám đứng lwn nói ra những
điều ai cũng biết nhưng không phải ai cũng dám nói.Tôi cảm thấy
rằng xă hội đang bội bạc với ngành y đến mức thậm tệ. Không phải
tôi muốn nói những điều này để làm lợi cho bất ḱ ai. Nhưng
chúng ta cần phải công nhận điều đó. Muốn biết bởi v́ sao thi
chúng ta càng phải so sánh một cách công tâm rằng ngành y là một
ngành nguy hiểm. Bởi v́ họ mang trên ḿnh mạng sống của bệnh
nhân và của chính họ. Bởi v́ chính họ la người tiếp xúc trực
tiếp với mầm bệnh những thứ bệnh mà người b́nh thường khi nghe
tới đă phải tránh xa vậy mà các bác sĩ các y tá lại lao vào,
cũng không ít trường hợp họ bị người nhà bệnh nhân hành hung một
cách dă man. Mặt khác ta phải hiểu được công sức của họ đă bỏ ra
từ lúc học cho tới khi được hành nghề. Bao nhiêu đó không làm
chúng ta thấy đau ḷng với cách trả lương của nhà nước với họ
hay sao? Tuy họ có làm thêm cho có thu nhập nhưng nói chính xác
là họ đang bán thời gian của ḿnh để kiếm thêm tiền nuôi gia
đ́nh. Một ngày họ làm việc hơn 13 14 tiếng. C̣n một thương nhân
b́nh thường ch́ cần nửa ngày đă kiếm ra gấp mấy lần một tháng
lương của bác sỹ. Hăy thức tĩnh y đức của họ bằng chính cách mà
xă hội đang đối xử với họ. C̣n lănh đạo ư? Đừng nghe những ǵ họ
nói, tôi có đọc trên báo Lao Động cách đây không lâu, một vị
quan chức cao nhất của ngành y tế Quảng Trị( Một tỉnh thuộc vào
diện nghèo nhất VN, đương nhiên ngành y sẽ rất vất vả) dám vỗ
ngực ra oai với một tay phóng viên (Thuộc dạng "kiếm cơm" nhờ
cây bút) rằng ông ta đang "Bắt toàn bộ nhân viên viên y tế QT
học lại y đức và quy chế giao tiếp", một sự xúc phạm ghê gớm,
tôi biết các bạn đồng nghiệp QT đă rất khó khăn rồi mà c̣n có
một vị quan chức như thế nữa th́ thật bất hạnh. Đôi ḍng tâm sự,
chúc Bs Trung sức khỏe, anh em đồng nghiệp luôn chờ đợi những
bài viết sâu sắc từ Bs.
name:
Dr. Diep
email:
phongdiephivqt@gmail.com
Một Bs nói với kip mổ của chúng tôi rằng một ca mổ chưa bằng
tiền công mổ 1 con heo. Các bạn thấy đấy nghề y là vậy, ai làm
nhiều mà chả vấp phải chịu đựng bao nhiêu là áp lực, có thể một
con sâu làm rầu nồi canh nhưng đừng bao giờ lên án cho ngành y,
chúng tôi suốt ngày phai tiếp xúc với người nhiễm HIV phải thăm
hỏi động viên phải về tận gia đ́nh họ để chăm sóc, làm công tác
tư tưởng trong khi gia đ́nh đau ốm mà đâu có làm được như thế,
thử hỏi c̣n cái ǵ ở chúng tôi nữa mà nói, lương tâm và đạo đức,
t́nh thương của con người đối với nhau mà làm thôi, tôi thiết
nghĩ ai muốn nói th́ phải vắt óc mà suy nghĩ lại nhé, c̣n BS
Trung đă phản ánh thực tế thay lời chúng tôi nói nhiều rồi chẳng
muốn nói thêm.
name:
sưc khỏe
email:
ngauhungnhokn@yahoo.com.vn
Thực tế mức lương và phụ cấp đối với cán bộ y tế hiện nay c̣n
quá thấp so với một số lượng công việc và sự tận tụy phục vụ
toàn tâm toàn tâm ,toàn ư như vậy đúng là quá thấp trong thời
buổi giá cả đắt đỏ như hiện nay. đặc biệt là những cán bộ ngày
đêm phục vụ cho những bệnh nhân vùng đặc biệt khó khăn. như BS
Trung và nhiều cán bộ y tế bức xúc th́ cũng có cái lí do của nó,
chính v́ thế cho nên đâu đó có một số ít cán bộ y tế khó giữ
được y đức cũng là điều dễ hiểu mà tôi nghĩ rằng xă hội cũng nên
suy nghĩ và cảm thông chứ không nên lên án quá gay gắt như thời
gian qua. theo tôi biết có nhiều cán bộ y tế phục vụ vùng sâu
vùng xa hơn chục năm trời mà cũng không mua nổi chiếc xe máy để
đi, người dân đa số là dân tộc thiểu số c̣n nhiều cơ cực th́ cán
bộ y tế có muốn làm thêm cũng không ai vào khám. trước kia tiền
trực ca được tính theo mức lương th́ có đỡ khổ hơn, sau đó có
giai đoạn tiền trực một ca( 24g) chỉ có 7000đ, hiện nay là 25
000đ tôi thấy như vậy th́ thấp quá. Thời gian qua tôi thấy nhiều
cán bộ y tế đặc biệt là bác sĩ giỏi cứ bỏ bệnh nhân vùng sâu
vùng xa, vùng khó khăn,tỉnh nghèo để lên thành phố và đến các
vùng thành phố lớn để làm việc. Điều đó không phải là kém họ kém
y đức mà chỉ có một mong muốn thật vô cùng đơn giản là để có
tiền mua một cái xe máy để đi hoặc có tiền để nuôi con ăn học
hay lo cho ông bà cha mẹ lúc đau ốm. tôi thấy đa số cán bộ y tế
công tác vùng sâu vùng xa càng nhiều năm công tác th́ vay tiền
ngân hàng ngày càng nhiều không biết cho đến bao giờ họ mới
thoát khỏi nợ. Tôi nói nhiều th́ mang tiếng là kể lễ. nhưng tôi
nghĩ xă hội nên có cái nh́n khách quan hơn đối với cán bộ y tế
và chính phủ và các nhà lảnh đạo cũng cần có những chính sách ưu
đăi hơn nữa đối với cán bộ y tế. đặc biệt là y tế tuyến huyện,
tuyến xă để vùng khó khăn vùng sâu, vùng xa có nhiều bác sĩ giỏi
về công tác hơn.
name:
bsquynhhoa
email:
hoa7x@yahoo.com.vn
Đọc bài viết của bs Trung và các đồng nghiệp khác tôi cảm
thấy nỗi ḷng của ḿnh như được cùng chia xẻ . Một thực trạng
rất đáng buồn ở Việt nam là đồng lương trả cho BS qua rẻ mạt.
Tôi chỉ láy một ví dụ thôi :Tiền công khám bệnh cho một bệnh
nhân ở bệnh viện tyuến huyện chỉ 2000 đồng !Trong khi đó các bs
ai cung biết rằng khám bệnh cho môt bệnh nhân theo những ǵ đă
được học là : nh́n ,sờ ,gơ ,nghe .Nếu thực hiện tất cả những
điều trên để được trả 2000 đồng th́ quả thật đáng xúc phạm.Không
những không được trả công xứng đáng Nghịch lư rất nực cười là
các thầy thuốc phải làm việc dưới sự giám sát của BHYT.Mỗi lần
quyết toán BHYT thật sự rất đau ḷng , những người thầy thuôc
chúng tôi bị coi như những tội pham. Bị xoi mói , chỉ trích thậm
chí nghi ngờ.Những cái ǵ mà BHYT gọi là sai trái lại đổ lên đầu
bs v́ tất cả các giấy tờ , hồ sơ bệnh án nào cũng có chữ kư của
bác sĩ cả. Như vậy th́ chắc chắn bs là tội phạm mà khỏi cần điều
tra !!! Tôi dă từng vài lần đọc được cái gọi là Bảo hiểm rủi ro
nghề nghiệp nhưng sao ở Việt nam ḿnh thấy mơ hồ quá . Các bs
làm viêc trong môi trường đầy rủi ro nhưng những tai nạn nghề
nghiệp chỉ bản thân tự ḿnh gánh chịu. Thật xót xa . Trong khi
đó xă hội dường như đ̣i hỏi hơi nhiều đối với các cán bộ
nghành y . Ngoài lời thề Hypocrate con thêm 12 điều y đức dài
ḍng khác nữa.Trong khi đó tiền lương 1nămcủa 1 bs không bằng
tiền thưởng một quư của một các bộ nghành ngân hàng.
name:
Cat trang
email:
Mattraicuocdoi@yahoo.com
Toi da ghe wa trang nay,,wa that toi rat thong cam cho nganh
y. Nhung cac bs van con suy nghi tieu cuc wa. Co nhung bai viet
vi wa buc xuc nen da co nhung loi le khong khiem ton( k mang
tinh chat xay dung) toi cung la 1 nguoi huong luong,la 1 quan
nhan trong quan doi. Thiet nghi,,xa hoi thoi nay la the. Khong
co che do lam theo nang luc,huong theo nhu cau. dan tri khong
dong deu,thi y' thuc xa hoi khong cao la duong nhien. Cac bac si
vat va chua tri cuu song nguoi la dieu vo cung wy ja. 1 chut wa
cua benh nhan boi duong la khich le tinh than,,khong phai la
xau. Toi muon noi cai xau o day la (1 so nhan vien yta thay bs
nhac kheo benh nhan boi duong tien,ma nhung nguoi dan ngheo thi
lay dau ra tien ma boi duong bs ????) vi vay toi mong la nghanh
y cung k nen wa buc xuc ma vo tinh danh mat danh tieng nghanh
nghe.
name:
hoangngo
email:
tvhoangngo@yahoo.com
van de la chung ta khong ai dam nhin thang vao su that. toi
chi la bac si moi ra truong, co ai dau tranh de toi tro thanh 1
bac si tot dum
name:
tiêntran
email:
tientran@yahoo.com.vn
Nghề găn liền với nghiệp.mỗi nghề có một đăc thù riêng.Hăy
làm công việc của nghề ḿnh một cách hoàn hảo th́ sự nghiệp của
ḿnh đời đời tốt đẹp hôm nay và măi măi đời kiếp sau.Hăy trăi
rộng tấm ḷng và vui với công việc ḿnh đang làm.
name:
Dr.Trần Hoàng
email:
Tranhoang64@gmail.com
Chào Bs Trung, rất vui khi đọc bài viết của anh và khâm phục
một người bs dũng cảm đă đứng lên để đối diện với một sự thật
phũ phàng mà lâu nay anh em trong nghề phải cúi đầu chấp nhận.
name:
Minh Nhân
email:
minhnhan@gmail.com
Mấy ngày nay theo dơi phản ứng của đông nghiệp, tôi biết
rằng: Đảng và Chính Phủ đă và đang cố gắng để đẩy mạnh công tác
chăm sóc sức khỏe nhân dân. Ngoài việc đầu tư cho ngân sách và
phát triển nguồn nhân lực th́ chính sách đăi ngộ với ngành y
không phù hợp với sức cống hiến của nhân viên Y Tể cho công tác
chăm sóc sức khỏe nhân dân. V́ Lănh Đạo chỉ nh́n thấy bề
nổi của 1 số rất ít Bác Sỹ kiếm được nhiều tiền nhờ làm thêm mà
quên đi số đông đội ngũ Thầy Thuuốc sống rất vất vả mà vẫn cứ cố
gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ của minh. Lại c̣n 1 điều rất buồn
cười là Thầy Thuốc làm việc th́ thiếu thốn trang thiết bị, thuốc
chữ bệnh th́ bị g̣ ép trong danh mục. Thuốc và các kỹ thuật điều
trị, chẩn đoán th́ người bệnh không được hưởng 1 cách b́nh đẳng
v́ phát triển không đồng đều và khả năng thanh toán của người
bệnh. Nhưng có lúc lại đổ lỗi cho Thấy thuốc, lại gán cho Thầy
thuốc cái tội thiếu lương tâm và tinh thần trách nhiệm.Tại sao
các bệnh viện Tư họ phát triển nhanh và mạnh thế. 1 Bác sỹ nội
khoa ra trường 3 năm họ trả 1000 USD/tháng, trong khi nhà nước
cho 1tr7 trăm đông/tháng. Tại Sao dịch vụ cao dân vẫn chịu được,
họ quản lư và làm thế nào mà trả lương được như thế. Mặc dù làm
trong các bệnh viện tư rất căng thảng nhưng Các Thầy Thuốc vẫn
chấp nhận. Hay ở đó họ được tôn trọng, họ được phát huy hết khả
năng của ḿnh và được tră lương xứng đáng. Thế th́ tại sao các
bệnh viện công lại thế. Theo tôi Ông bệnh viện Trưởng nào mà làm
2 năm không cải thiện được chất lượng khám chữ bệnh, không tăng
thu nhập cho nhân viện th́ để nhân viên bầu người khác. BỆNH
VIỆN TRƯỞNG NÊN ĐỂ CHO NHÂN VIÊN BẦU.
Lá Bác Sỹ làm nhiệm vụ cứu người chúng tôi chỉ mong ước 1
điều có đầy đủ phương tiện, thuốc ǵ bệnh ấy để cứu nhanh, lành
cho người bệnh. Trong khi hạ bút kê thuốc cho bệnh nhân khỏi lo
bệnh nhân không có tiền. Phải công nhân 1 hiện thực là có 1 số
thầy thuốc quá chạy theo lợi ích cá nhân mà làm bẩn danh tín
ngành y. Qua diễn đàn này tôi hy vọng Lănh Đạo Nước Nhà thực sự
biết các thầy thuốc ngjhĩ ǵ và mong muốn điều ǵ để đề ra chính
sách đối với ngành Y cho phù hợp với t́nh h́nh Đất Nứoc trong xu
hương hội nhập và phát triển. Làm sao cho các thấy thuốc bớt lo
cơm áo, gạo tiền mà toàn tâm làm TỐTchuyên môn.
name:
Bs Hoàng Thanh Chương
email:
docterchuong@yahoo.com.vn
Tôi thấy có những điều chia sẽ của các anh chị về chủ đề "Y
đức ngành Y" rất hay, đây là những điều có lẽ đa số nhân viên
ngành y đều tâm đắc v́ đă có những người lên tiếng về thực trạng
của một ngành mà đáng lư phải được xă hội tôn vinh, cái thực
trạng là quá nhiều khập khểnh một bên là trách nhiệm nặng nề
công việc chồng chất c̣n một bện là chế độ đải ngộ quá thấp. Tôi
thiết nghỉ với những ǵ đang tồn tại hiện nay như những ǵ các
tác giả chia sẽ th́ c̣n nhiều thời gian mới có thể khắc phục
được. cảm nhận.
Cảm ơn bác sỷ Trung.
name:
dr minhlehoang
email:
chiyeuminhem_hlm1278@yahoo.com.vn
Toi rat dong y toi dang la sinh vien y nhung toi thay hoc
hanh thi vat va hon nhung truong khac bao nhieu ma ra truong thi
luong cung nhu ho sv su pham chang hoc hanh gi ko phai mat hoc
phi ma 4 nam ra truong luong ho cao ma dau co bi noi nay noi no
ngay 20_11 ai cung biet trong khi bac si lam viec rui truc cuu
biet bao nhieu nguoi ma ngay thay thuoc co ai biet den dau co
chu tai sao nghanh y hoc phi cao nhat hoc lau nhat vat va nhat
ma ra truong van chi duoc luong nhu nhung nguoi hoc 4 nam xa hoi
that bat cong qua quan ly xa hoi kieu nay thi lam sao giu duoc
nguoi tai lam viec cho dat nuoc lam sao xa hoi tra tut lui.
name:
Nguyễn Xuân Dũng
email:
bsnguyenxuandungqt@gmail.com
Bài viết của anh thật sự làm em cảm động, ngày nào cũng mở ra
để đọc lại hết. Xă hội này bất công với nghề y quá, em là bs
ngoại khoa công tác được 7 năm rồi, nói chung cũng cố gắng rất
nhiều và cũng được một số thành quả nhất định nhưng thật sự bế
tắc quá, 13 năm trời chịu cảnh ăn cơm bụi ở nhà trọ và không
biết thực trạng này c̣n kéo dài biết bao nhiêu, công việc căng
thẳng, mối quan hệ với đồng nghiệp th́ phức tạp, dư luận th́ lúc
nào cũng chăm chăm để săm soi chực sơ hở là nhào vô ngay, nhất
là bọn báo chí. Anh cứ tưởng tượng chỉ cần mủi ḷng trước cám dỗ
mà cầm vài xu uống nước của bn khi họ đă khỏi bệnh ra viện mà
một đồng nghiệp của em đă phải đánh đổi cả một tương lai, lănh
đạo thờ ơ và cố diệt để lấy uy, thiên hạ th́ nháo nhác t́m báo
để đọc rồi thấy hả hê sung sướng. Trong khi đó bạn cùng lứa của
em cầm sổ đỏ đi vay ngân hàng để chạy cho vợ là giáo viên về dạy
gần nhà nhưng không được và tiền mất tật mang tỳi thiên hạ lại
cho là chuyện b́nh thường. Nghề y bạc quá
Rất mong anh đứng ra lập một diễn đàn riêng để anh em ḿnh có cơ
hội trao đổi và động viên nhau công tác.
name:
hungleduy
email:
hungleduy3@gmail.com
Tôi đi xin vào một cơ quan nhà nước, nói thẳng ra là một xuất
để chen chân vào được công việc đó đă có giá của nó. Tôi chỉ
việc t́m đúng cửa và đút tiền vào là ok. Hay đấu thầu cho một dự
án xây dựng, ng ta cũng đă làm tiền trước, thỏa thuận hoa hồng
xong hết cả rồi, công tŕnh phúc lợi này, phúc lợi nọ. Rồi lại
nói lănh đạo nhà nước, cơ quan này nọ, hưởng lương theo cấp bậc,
lấy đâu ra mà giàu khủng khiếp thế. Ở đâu ra? đố thằng nào dám
bới!
Nói thực ra, người bs là nghề cực ḱ vất vả, làm việc chuyên
môn, nhồi nhét vào đầu, già nửa đời người vẫn phải không ngừng
trau dồi kiến thức cứu người, gia đ́nh con cái vẫn phải lo như
thường, thế nên đâm ra ghét báo chí, toàn bới móc, c̣n có những
chỗ ăn đậm như lănh đạo th́ chẳng bao giờ dám bới. Chán cảnh!
C̣n thực trạng hiện tại xă hội th́ như nhau.
name:
Dr. Hieu
email:
maitrang193@yahoo. com
Toi rat cam kich truoc nhung cau noi thang that cua bs Trung.
Tu truoc den nay nganh y luon tram lang ma cuu nguoi vay ma
chang ai de y den nhung hanh dong cao dep do. Nguoc lai ho lai
moi moc nhung sai lam tam thoi cua mot vai bs. Tien chang thay
dau chi thay nhung vat va cua bs sau nhung ca truc. An khong
ngon ngu khong yen. Nhung co ai noi 1 cau nao dau. Minh hoc o
truong dh y thai nguyen thay thay giao minh gan ve huu ma moi
mua dc chiec xe may hanh binh dan. Van o nha tap the. nhung ma
thay song rat vui ve. Hy vong cac bs bo qua vat va ma yen tam
cuu nguoi. thank!
name: Bs Nguyễn Anh Tuấn
email:
anhtuannguyen0111@yahoo. com. vn
Rất hay. Rất tâm đắc với anh. Đúng là bạc bẽo quá. Lương thấp
quá. Khám bệnh ngày khoảng 100 bệnh nhân, mệt lă người. Các em
điều dưỡng sáng chỉ dám ăn xôi, khoai..., trưa có lúc các em ăn
ḿ tôm thay cơm... thấy mà ḷng đau thắt, áp lực công việc quá
căng từ bn và từ cấp trên... Mong rằng có sự thay đổi.
name: Dr Hanh
email:
nhungnguoibanyt@gmail. com
Tôi dọc bai bao cua bac si Trung thấy mát ḷng v́ bấy lâu nay
bao chí phê binh nghề y quá nhiều. Tôi là bac si mới ra trương.
tôi luôn tâm niêm lam hêt ḿnh. làm sao cho bệnh nhân cuả ḿnh
sơm hồi phục. nh́n nụ cười cuả người nhà bệnh nhân tôi đă thấy
sướng rơn. tối về ngủ thoải mái hơn. có những đêm thức trắng
đứng canh cho bệnh nhân sợ họ bi phù phôi cấp. tôi làm ở bệnh
viện huyện. khoa cấp cứu chỉ có một bác sĩ chuyên khoa I. khi
nào có bênh nhân nặng bác ấy đều có măt.
thức đêm thức hôm mắt lúc nào cũng thâm quầng. mới về làm ở
bệnh viện 3 tháng nhưng tôi yêu quí và tôn trọng mọi người ở
đây. nhất là bác giám đốc môt con người rất cầu thị, quan tâm
nhân viên và sông rất thanh khiết. các bạn cứ về bệnh viện Nghi
Lộc để biết tôi đang phản ánh thưc tế. khắp nơi trên đất nước
này c̣n rất rất nhiều tấm gương như thế. không thể vơ đũa cả nắm
được. trong cuộc sống có người thế này thế khác. cũng như nhà
báo cũng có người bị dụ dỗ bởi đồng tiền mà phản anh sai sự thật
đó thôi
name: Nguyễn Quý Ninh
email:
ninhien@yahoo.com.vn
Tôi là bác sĩ tốt nghiệp chính quy vừa mới về hưu,
tôi từng công tác với chức năng BS chừng 34 năm trong
nghề, tốt nghiệp CKI hơn 20 năm, chịu bao gian nan khổ ải
với nghề ở một tuyến huyện vùng cao nguyên để cứu sống
biết bao người dân bệnh tật nghèo khổ chân chất.
Tôi nhận ra một điều lạ ở xã hội ta, trước đây tôi
học đến 07 năm mới ra trường (nếu thông suốt không bị lưu
ban), còn bây giờ ít lắm cũng 06 năm mới ra bác sĩ nhưng
khi vào công tác ở các cơ quan y tế Nhà Nước thì việc
xếp ngạch lương, bậc lương cũng giống như các anh em tốt
nghiệp đại học khác ví dụ như các ngành sư phạm, cử
nhân các loại ... Họ chỉ học 04 năm để ra trường, và dĩ
nhiên đầu vào của y khoa bác sĩ là khó và cao hơn
nhiều, học hành và hành nghề vất vả hơn nhiều! Còn
các bác sĩ mặc dầu có đi học thêm tốt nghiệp các
chuyên khoa I, chuyên khoa II, thạc sĩ, tiến sĩ ... thì
cũng vậy, chẳng có tăng thêm ngạch lương bậc lương nào!
Chỉ trừ anh có ưu tiên hoặc xin xỏ thế nào để được ghi
tên vào danh sách được thi và học ngạch BÁC SĨ CHÍNH,
chỉ học chiếu lệ vài ba ngày - 1 tuần gì đó, và thi
thì hầu như 100% là đỗ hết ! (một cơ quan hàng chục,
trăm BS họa may có một vài người được vào danh sách BS
chính). Nhìn qua mấy anh tốt nghiệp cử nhân thôi mà vào
công tác ở các nghành Ngân hàng, Bưu điện, Viễn thông,
Hải quan, truyền hình ở các thành phố lớn, điện
lực.... của Nhà Nước lương của họ cao ngất ngưỡng,
ngoài ra còn được lĩnh tiền thưởng tháng, quý, năm
..cộng lại hơn cả lương suốt một năm trời cặm cụi của
BS Nhà Nước ! không hiểu từ khi nào NN ta có quy định
bất công đến thế ?
Còn vấn đề trao danh hiệu THẦY THUỐC ƯU TÚ, THẦY
THUỐC NHÂN DÂN thì quy định nghe ra rất hay nhưng thực tế
không hẳn là như vậy ! hình như ít khi xét đến những
cống hiến hiệu quả cứu người và y đức trong quá trình
phục vụ nhiều năm của thầy thuốc mà theo tôi đa số là
thấy mấy ông lãnh đạo cấp côi, ăn trên ngồi trước, chỉ
tay năm ngón, ngồi sa lông, phòng máy lạnh, đi một bước
là ô tô, hưởng nhiều ưu tiên lợi lộc ...ông nào ông nấy
cũng kiếm cho ra một cái mác THẦY THUỐC ƯU TÚ, THẦY
THUỐC NHÂN DÂN .. treo trên vách nhà làm oai với thiên hạ
! mấy ông đó đi ra ngoài dân dã chẳng ai biết ông ta là
ai chứ đừng nói đến là THẦY THUỐC ƯU TÚ, THẦY THUỐC
NHÂN DÂN !
name:
Nguyễn Thị Thu Hồng
email:
hongtst0705@yahoo.com
Cháu đồng ư với ư kiến của bác sĩ Chương. Khi dân ḿnh ở tầng
lớp trung lưu mà mức sống vẫn không bằng dân nghèo nước họ th́
làm sao đ̣i hỏi bác sĩ ḿnh phải được trả lương cao như nước
ngoài được. Chú Trung có vẻ hơi tiêu cực quá chăng. Đúng là
những người làm ngành y như chúng ta phải học rất nhiều, tổn hao
công sức và trí lực rất nhiều, nhưng những mỗi ngành có đặc thù
vất vả riêng, chúng ta nh́n lên nhưng cũng phải nh́n xuống để
thấy chúng ta vẫn c̣n hơn rất nhiều người công nhân nông dân
không có điều kiện học hành được như chúng ta.Đ̣i hỏi quyền lợi
cho bác sĩ là chính đáng, nhưng cũng phải thông cảm cho thực
trạng nước nhà.
name: nguyen van minh
email:
vanminh15385@gmail. com Toi that su cam on anh. Doc duoc
bai cua anh toi moi biet duoc rang moi nguoi ai cung buc xuc ve
che do cua nganh y. Thiet nghi voi muc luong hien tai toi se
khong bao gio mua noi mot mieng dat hoang de o. Vay thi lam sao
ma yen tam cong tac chu? Hoi lam sao ma giu tron y duc khi ma co
che thi truong dang don ep chung ta roi vao day cua xa hoi, coi
chung ta la cong cu phai phuc vu xa hoi.
name: Dr. Thanh Thu
email:
bstthu@gmail.
com
Tôi rất tâm đắc bài viết của BS Trung, cảm ơn BS đă dũng cảm
nói lên những vấn đề bức xúc của những người làm nghề Y chúng
ta. Điều BS Trung nói trong bài này cũng là tâm tư của tôi cách
đây 13 năm khi nói về chủ đề mà cả xă hội Việt Nam đặt ra cho
ngành y: "Làm thế nào để nâng cao hiệu quả và chất lượng khám
chữa bệnh, nâng cao Y đức?" Lúc đó tôi cũng đă mạnh dạn phát
biểu quan điểm và mong muốn của những người làm ngành Y trước
các vị lănh đạo của tỉnh rằng: Nhân viên y tế trước hết họ cũng
là con người, cũng có gia đ́nh và những mối quan hệ xă hội khác,
họ cũng phải lo cho cuộc sống của gia đ́nh, họ cũng phải lo trưa
nay, tối nay chồng con vợ con ḿnh ăn ǵ, ngày mai lấy tiền đâu
để đóng học phí cho con chứ chưa nói đến có rất nhiều thứ trong
cuộc sông thường ngày cần phải sử dụng đến tiền. Và nếu như họ
không phải băn khoăn nhiều, không phải t́m cách làm tư để kiếm
thêm thu nhập th́ toàn bộ thời gian họ sẽ tâm huyết với nghề cao
quư và nhân đạo mà họ đă chọn, họ sẽ tự học hỏi, t́m ṭi kiến
thức để nâng cao tŕnh độ, họ có thời gian nhiều hơn để nghĩ tới
bệnh tật mà bệnh nhân của họ đang mắc phải, chẩn đoán và điều
trị tốt hơn, với lại họ cũng cần được nghỉ ngơi để tái tạo lại
sức lao động. Giá như Đảng và Nhà nước có một chính sách đăi ngộ
thỏa đáng cho ngành Y và Giáo dục phổ thông, bởi hai ngành này
đều phục vụ cho Con Người (Chủ nhân của xă hội), một ngành v́
sức khỏe và một ngành tri thức. Được như vậy th́ có lẽ vấn đề y
đức không cần thiết phải đặt ra như là một "vấn nạn" mà xă hội
đă gắn cho ngành y như hiện nay.
Tôi thực sự thấy đau ḷng và chua chát mỗi khi vào dịp cuối
một năm làm việc, nhân viên y tế phải học thuộc 12 điều Y đức,
hiện nay là thêm quy tắc ứng xử. Vậy phải chăng trong chương
tŕnh đào tạo bác sỹ của Việt Nam hiện nay không có hoặc c̣n
thiếu môn đạo đức y học? Không phải như thế. Chúng tôi khi đă
bước chân vào ngưỡng cửa trường đại học y khoa th́ bài học đầu
tiên mà thầy dạy đó là đạo đức y học, từ thời Hypocrat trên thế
giới cho đến Hải Thượng Lăn Ông của Việt Nam chúng ta. Bởi vậy
tôi vẫn thường tâm sự với bạn bè và đồng nghiệp rằng: Hóa ra
dưới một chế độ Xă hội chủ nghĩa tốt đẹp của Việt Nam chúng ta
hiện nay, xem ra những người làm nghề Y chúng ta bị coi là những
kẻ vừa không có đạo đức vừa không biết ứng xử!!!
V́ thế nên khi nào nhân viên y tế cũng phải học thuộc Y đức
và Qui tắc ứng xử. Đă gọi là ứng xử mà cần phải có qui tắc ư?
Tại sao lại sỉ nhục nhân viên y tế đến như thế, khi mà chính cái
nghề này xưa nay được coi đầy tính nhân văn và đạo đức.
Năm nay tôi có con gái thi đỗ hai trường đại học điểm cũng
khá cao: Kinh tế TP HCM 25, 5 điểm và Y khoa Huế 24 điểm. Lúc
đầu tôi cũng muốn con tôi theo học Y khoa, nhưng khi nghe cháu
nói: "Mẹ à, nếu như cho con chỉ học và làm khoa học th́ con chọn
nghề Y và chính nghề của mẹ, nhưng khốn nỗi xă hội hiện nay,
cuộc sống cần phải có tiền, mà lương nghề y của mẹ không đủ lo
cuộc sống nên phải làm thêm kiếm tiền, vậy th́ cũng là kiếm tiền
tại sao không nghĩ cách kiếm tiền đỡ day dứt và thanh thản hơn,
c̣n đă làm nghề y mà chữa bệnh kiếm tiền th́ chẳng qua cũng kiếm
tiền trên sự đau khổ của người khác!"
Thực đau ḷng trước nhận thức ṣng phẳng của con trẻ. Và câu
nói của con gái tôi cứ như nhắc nhủ tôi rằng ngày nào c̣n đứng
trong đội ngũ ngành Y, tôi vẫn làm viêc hết sức với đầy đủ trách
nhiệm, ḷng nhiệt t́nh và lương tâm của người thầy thuốc. Nhưng
nếu cho tôi làm lại, chọn lại th́ tôi không chọn nữa. Không phải
tôi sợ khó, sợ khổ, sợ nghèo v́ chính bản thân tôi đă phấn đấu
hết sức ḿnh làm việc và học tập để đạt được như hôm nay, mà sợ
biết bao giờ cả xă hội này mới thôi sỉ nhục cái nghề đầy tính "
Nhân văn và Đạo đức" này như con tôi nói. Sự học của một người
Bác sĩ là suốt đời, có như vậy mới làm việc được.
Không phải ngành nghề nào trong xă hội cũng cần học nhiều như
ngành Y. Muốn làm được bác sĩ hiện nay cần phải có ít nhất là 10
năm: 6 năm học Đại học Y và 2 - 4 năm học thêm chuyên ngành, sau
đó c̣n chuyên khoa I, chuyên khoa II, Thạc sĩ, tiến sĩ... Cả một
con đường đầy gập ghềnh chông gai dành cho các bác sĩ nếu muốn
làm được việc, muốn tự khẳng định ḿnh, muốn góp phần nhỏ bé của
ḿnh vào sự nghiệp " Chăm sóc sức khỏa cho cộng đồng".
Tôi thiết nghĩ nếu xă hội có nhiều người như tôi, nhiều em học
sinh giống con tôi có ư nghĩ như con tôi th́ sự nghiệp " Chăm
sóc sức khỏe cho cộng đồng" sẽ đi về đâu? Bài học những năm 80
của ngành Giáo dục Việt Nam vận c̣n đó, biết bao nhiêu giáo viên
bỏ nghề, thầy không giỏi lấy ra đâu tṛ giỏi, Bác sĩ không giỏi
th́ cứu người có được không?
Đă đến lúc Đảng, Nhà nước cần có các thay đổi mang tầm vỹ mô
đối với ngành Y một cách xứng đáng với chất xám mà đội ngũ thầy
thuốc cống hiến cho xă hội, xă hội Việt Nam cần nh́n nhận công
bằng cho ngành Y Viêt Nam. Mọi ngành nghề đều cần phải có đạo
đức nghề nghiệp chứ có riên ǵ nghề Y, vậy tại sao ngành Y Việt
Nam đang phải làm cái "thớt" cho xă hội "băm" chính v́ sự đăi
ngộ không thỏa đáng của ḿnh??? Thiết nghĩ con Người ai cũng cần
có sức khỏe. Tôi nhớ một câu hát trong một vở hề của nghệ sĩ
chèo Xuân Hinh diễn cùng với nghệ sĩ Minh Vượng: " Có sức khỏe
là có tất cả, không sức khỏe là không có ǵ".
name: DR Long
email:
lplong2910@gmail. com
Tôi thực sự bất ngờ v́ tác giả bài viết này dám nói thật
những điều bức xúc lâu nay.
Dư luận vẫn tranh căi rằng BS giàu hay nghèo.
Người th́ bảo BS lương thấp, người lại nói thấy ông BS nào cũng
xe hơi nhà lầu.
Chỉ có một điều mà không ai phủ nhận được, đó là thù lao trả cho
công sức và trí tuệ của một BS ở VN c̣n quá thấp, thấp ở mức
không tưởng nổi.
Một ca mổ tim, PTV chính chỉ được 75. 000đ.
Mà muốn đào tạo một PTV phẫu thuật tim, phải tốn bao nhiêu công
sức, thời gian và tiền của.
Thật khó hiểu là căn cứ vào đâu mà có mức lương như vậy.
Thà là mổ từ thiện, không lấy thù lao, c̣n thanh thản trong ḷng
v́ giúp được cho người bệnh. C̣n hơn là mang tiếng đă được trả
công "xứng đáng".
name: Minh Châu
email:
chau208thyt@yahoo. com. vn
Thực sự là rất nhiều ư kiến đồng t́nh với BS Trung, lâu
nay chúng ta bị ru ngủ quá nhiều, bị mỵ dân quá nhiều. Chúng tôi
mong những ư kiến trên đây đến được với ĐẢng và chính phủ th́
mới thay đổi được vấn đề. Nhưng có lẽ cấp trên cũng chẳng có
thời giờ mà đọc đâu, có chăng th́ lại lư luận kiểu con gà và quả
trứng, và kết quả là chúng ta cứ việc cống hiến thật nhiều, y
đức phải tốt, c̣n th́ chúng ta sẽ được hưởng ở kiếp sau.
Cứ yên tâm.
name: Dr. Hieu
email:
muzik. love89@yahoo. com. vn
Noi dy roi noi lai thi van de luong y van la de` tai` muon
thua kieu nhu xa hoi phai co nguoi giau` ma` cung phai co nguoi
ngheo`. tuy nhien de noi nhung ai khong co luong y hay co thi
phai cu the. khong duoc noi chung chung.
name: BS Trần Thượng Phong
email:
trantp24@gmail. com
Cam ơn BS Trung cho 1 bai viết dũng cảm.
Tuy nhiên, tôi nghĩ các đồng nghiệp nên b́nh tĩnh.
Từ từ rồi cũng sẽ thay đổi tốt lên thôi.
Chúng ta không thể đ̣i hỏi biển không có sóng, hăy học cách
lướt nó.
Về những lời phát biểu của vị nào tên là Phạm Song ǵ đó, các
bạn quan tâm làm ǵ? Mỗi người có nhận định riêng và phản ứng
hay quan tâm riêng đối với mỗi vấn đề.
Cá nhân tôi nghĩ những lời thiếu giá trị này th́ không đáng quan
tâm.
Cũng không nên bán vàng giả hay non tuổi các bạn ạ.
hăy phục vụ thật tốt, bệnh nhân không phụ ḿnh đâu.
Thật ra cũng có không ít người trẻ và có năng lực muốn phục
vụ tốt, không thể quơ đũa cả nắm kể cả giời lănh đạo, dù thành
phần này c̣n quá ít. Chúng ta sẽ không ngồi yên nhưng
không nên chống đối tiêu cực.
Bản thân quí vị đă từng làm không công tại bệnh viện không?
Nếu có bạn nên xem lại ḿnh v́ bạn đă góp phần tự chà đạp giá
trị bản thân và ngành nghề đó. Nó giúp
nuôi mập ban giám đốc và pḥng tổ chức các BV.
Hăy suy nghĩ rồi mới làm việc các bạn nhé.
Chúc mọi người thành công và vui vẻ hơn trong công việc.
name: tran luc
email:
quiluc64@yahoo. com. vn
Toi la bs quan y voi 22 nam cam dao mo. moi thu deu thay doi
nhung tien cong mo cua bs thi khong thay doi. dung la tien mo
mot ca khong du va mot cai ruot xe.
La bs quan doi nen chung toi huong luong theo cap bac quan
ham chu khong theo hoc van trinh do.
Nhung cang trong giai doan kho khan cang phai giu gin nhan
cach cua nghiep ma minh theo duoi.
Toi tin qua con mua troi lai sang.
name: ltxmai
email:
maiquitan@yahoo. com
Rất cám ơn người viết đă nói lên nỗi ḷng của các bác sĩ. Cả
2 vợ chồng tôi đều làm ngành y đều là bác sĩ, đều có tŕnh độ
sau đại học nhưng vẫn không đủ sức mua trả góp 1 căn nhà ở ngoại
ô, cả 2 phải làm thêm ở pḥng khám tư, làm cả sáng trưa chiều
tối vất vả như vậy thử hỏi làm sau tôi có thể đầu tư hết cho
chuyên môn. nếu phải chi nhà nước trả lương xứng đáng cho công
sức chúng tôi th́ chúng mới c̣n có tâm huyết cống hiến
name: chu si
email:
bacsihoasung123@yahoo. com
Chang qua lam nghe y la mot cai nghiep thoi thuc khuya day
som khong dem nao ngon giac. Ngay xua toi cung ky vong vao nganh
y de duoc doi doi thoat khoi cai ngheo, cai nhuc, nhung nganh y
o Viet Nam bay gio "duoc" chuoi nhieu qua, ai cung co the chuoi
bac si dc! 2 vo chong toi bac si ma com khong du no, nha khong
co o, nhuc chua? Toi co 1 blog: beo bot nghe y, ban nao
ranh ghe tham choi
name: Thuy Nguyen
email:
thuythu430@yahoo. com
Chao bac si Trung, thuc trang nganh y va cung nhu mot so
nganh khac nua vo cung the tham, boi vi nha nuoc ta khong quan
tam va giai quyet. Lam nganh nghe nao ma vo luong tam thi rat
giau va nguoc lai, bac si cung co nguoi giau lam, nhat la lam
tham my.
Giai quyet rat don gian, nguoi nao lam luong cao thi di binh
vien chua binh phai tra tien nhieu chu khong the tra nhu nhung
nguoi ngheo thi luong bac si khong song noi, ma nguoi nuoc minh
thi du rat giau nhung thuong tra vien phi nhu tieu chuan nguoi
ngheo, khong cong bang cho cac bac si. Nha nuoc phai tra tien
luong cho bac si xung dang, no khong lam tang ngan sach quoc gia
nhung cac nha lanh dao kinh te khong phai la nguoi tri thuc thuc
su nen khong hieu biet, cac bac si phai la nhung nha lanh dao
thi moi cai thien duoc tinh trang, khong con cach nao khac. Xin
chuc cac y bac si co nhieu nghi luc tranh dau cho nganh nghe cao
quy cua minh.
Trang tiếp thep
|