Sừng tê giác có phải là thần dược?Tác giả : BS. QUÁCH TUẤN VINH Sừng tê giác trước nay luôn được xem là một thứ dược phẩm quư hiếm! Tê giác là loài động vật có tên trong "sách đỏ" cần được bảo vệ. Trong dân gian, người ta cho rằng sừng tê giác có tác dụng kích dục, giúp trường thọ và hạ sốt, chữa được ung thư và đái tháo đường. Trong bài viết này, chúng tôi tổng hợp tài liệu nước ngoài đề cập đến một số tác dụng của sừng tê giác để bạn đọc tham khảo. Việc sử dụng sừng tê giác vào mục đích chữa bệnh và bảo vệ sức khỏe cần phải căn cứ trên những cơ sở khoa học, không nên mù quáng chạy theo những lời mách bảo có tính chất vụ lợi v́ mục đích thương mại.
TÊN KHOA HỌCTê giác có tên khoa học là Rhinoceros. Vào khoảng thế kỷ 14, tên "Rhinoceros" đă được đặt cho tê giác - một loài động vật quư hiếm dựa vào chính đặc điểm của nó, đó là một cái sừng lớn mọc ra từ mũi. Theo tiếng Hy Lạp, "rhis" có nghĩa là mũi và khi kết hợp với các từ khác "rhis" được viết thành "rhin"; c̣n "keras" có nghĩa là sừng. V́ thế tê giác, con vật có sừng ở mũi được gọi là "Rhinoceros" ("k" trong tiếng Hy Lạp, khi viết sang một thứ tiếng khác, sẽ trở thành "c"). SỰ QUƯ HIẾM CỦA SỪNG TÊ GIÁCKhông phải đến bây giờ sừng tê giác mới được xem là loại dược phẩm quư hiếm. Vào thời Hán ở Trung Quốc, do sự sát hại tê giác trong suốt thời Đông Chu, sừng tê giác đă trở nên rất khan hiếm, đến nỗi chúng phải được nhập khẩu từ nước ngoài. Cuối thời Tây Hán, sừng tê giác được coi là một thứ trang sức quư giá, sau này người ta đă t́m thấy những cái chén làm bằng sừng tê giác được chôn theo chủ nhân của nó cùng nhiều sừng tê giác giả làm bằng gỗ và đất sét. Trong quá tŕnh khai quật, các nhà khảo cổ cũng đă t́m thấy những bộ xương hoàn chỉnh của loài tê giác một sừng Javan trong các lăng mộ thời Tây Hán. Những bằng chứng khảo cổ này đă khẳng định lại những ghi chép lịch sử t́m thấy vào thời Thục Hán liên quan đến hoàng đế Wang Mang thời Hán hay triều Tần. Sau khi chiếm ngôi vua Hán, để củng cố thế lực, Wang Mang đă cử người sang các nước chư hầu để gợi ư cống nạp sừng tê giác cho triều đ́nh của ông. "Trong suốt thời kỳ Hoàng thái hậu nắm quyền, quyền lợi của mọi người đều được gia tăng và một bầu không khí ḥa b́nh trải dài khắp bốn phương, tới cả các vùng đất xa xôi với những phong tục tập quán khác nhau. Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ sự công bằng của triều đại này. Yuetanzi đă gửi những con chim trắng vượt qua một quăng đường dài và không chỉ có vậy, Huangzhi c̣n gửi những con tê giác sống từ cách đó 30 dặm". Việc những con tê giác được gửi như vật cống phẩm từ thế kỷ I đă cho thấy một sự thật là tê giác cực kỳ hiếm ở vùng bắc và trung Trung Hoa vào thời này. Những con tê giác cống nạp là thú vui của hoàng đế nhà Hán và chúng được nuôi trong những khu rừng săn bắn của hoàng gia gần Tràng An. Cũng vào thời kỳ này, triều đại nhà Hán giành được nhiều thắng lợi và biến phương nam thành thuộc địa của ḿnh. Một sự thay đổi quan trọng đă diễn ra trong những chuyến hải hành trên biển Ả Rập, các thương gia vùng Địa Trung Hải đă lợi dụng gió mùa Tây nam để đi thẳng tới miền nam Ấn Độ. Việc giao dịch thương mại, đặc biệt là các mặt hàng gia vị và vải lụa được buôn bán rất mạnh giữa miền đông và miền tây bằng đường biển dọc theo châu Á, h́nh thành nên con đường tơ lụa nổi tiếng. Xem xét trên bản đồ con đường tơ lụa trên biển ngày đó, ta có thể thấy những con tàu này đi từ biển nam Trung Hoa đến vịnh Bengal. Từ đó hàng hóa được chuyển tới các bán đảo từ Coimbatore Gap sang phía tây, hay từ bờ biển Malabar chuyển tới biển Hy Lạp rồi sang các nước phương Tây. Bên cạnh đó, dựa vào tính chất của gió mậu dịch, hàng năm các thương gia phương Tây phải neo lại cảng Tamil (nam Ấn Độ) khoảng 3 tháng để chờ gió mùa. Trong thời gian này mối quan hệ thương mại giữa người Hán và người Roma đă phát triển. Việc buôn bán, trao đổi không chỉ dừng lại ở gia vị, tơ lụa mà c̣n gồm những hàng hóa có giá trị khác như sừng tê, ngà voi... Rồi những câu chuyện về con kỳ lân của Trung Hoa cũng đă dần dần thâm nhập vào văn hóa Ấn Độ. H́nh ảnh của chúng xuất hiện khá nhiều trong các tác phẩm nghệ thuật bằng đất nung của người Ấn Độ trong nền văn minh Indus. Không chỉ có vậy, cả những câu chuyện về con tê giác một sừng cũng đă xuất hiện vào thời gian này. Mặc dù chưa có đầy đủ bằng chứng, nhưng có lẽ chính các thương gia từ Ấn Độ Dương tới biển Đỏ là những người đầu tiên dùng sừng tê giác làm cán dao trong các buổi tế lễ quan trọng như Jiambiyya. Vào thời bấy giờ, những vũ khí thủ công ấy chính là một trong những phần không thể thiếu của trang phục truyền thống đàn ông nước Yemen, Oma hay Ả Rập, một đồ vật được coi là rất quư giá, chứng tỏ giá trị to lớn của sừng tê giác. Đến nay, nhu cầu sử dụng sừng tê giác làm thuốc ngày càng cao và Đài Loan là nơi tiêu thụ mạnh nhất. CÔNG DỤNG CỦA SỪNG TÊ GIÁCT́m ra thuốc trường sinh luôn là sự quan tâm của y giới trong lịch sử nhân loại. Những tài liệu tham khảo sớm nhất về sừng tê giác cũng được phát hiện vào thời Thục Hán. Chúng đă đề cập đến Jiaosizhi như một thành phần trong phương thuốc trường thọ của y học Trung Hoa cổ đại. Một số y thư cổ ghi lại cách sử dụng sừng tê giác để làm thuốc trường thọ như sau: "Đun năo của một con sếu với mai rùa và sừng tê. Sau đó nhúng mầm cây vào nước đó, đem trồng và ăn hạt mọc từ cây, bạn sẽ trở nên bất tử". Thực hư của bài thuốc thế nào, đến nay chắc cũng c̣n là điều bí ẩn đối với các nhà khoa học đương đại. Cũng trong suốt thời kỳ này, sừng tê giác được nhập từ Sumatra thông qua đường biển, có thể là thông qua cảng Quảng Châu để đáp ứng nhu cầu chế tạo thuốc chữa bệnh sốt nhiệt đới. Nguyên do là trong suốt thời kỳ Tây Hán, đế chế này đă mở rộng tới tận phía nam sông Trường Giang đến vùng Lĩnh Nam. Kết quả là một số lượng lớn người Trung Hoa lần đầu tiên bị nhiễm phải căn bệnh nhiệt đới này và sừng tê giác đă được sử dụng như một thứ thuốc hạ sốt nhiệm màu. Cho đến nay, trong y văn của y học cổ truyền phương Đông, người ta vẫn cho rằng sừng tê giác là một thứ dược phẩm có tác dụng hạ sốt tốt và đă được áp dụng trong các trường hợp sốt cao. C̣n đối với người phương Tây, họ nghĩ sừng tê giác được sử dụng ở Trung Hoa như một loại thuốc kích dục. Ư kiến này hoàn toàn không có căn cứ bởi đến nay vẫn chưa có tài liệu nào ở Trung Hoa đề cập đến việc sử dụng sừng tê giác để tăng khả năng t́nh dục. V́ vậy có lẽ những lời đồn về tác dụng kích thích t́nh dục của sừng tê giác là do những lái buôn tạo ra nhằm tiêu thụ loại hàng này ở các nước phương Tây. Và trong nhiều trường hợp chính những sự đồn thổi này đă mang lại một hiệu ứng tâm lư đối với những người sử dụng như một ma lực của phép thôi miên! |