Thắc mắc biết hỏi ai (phần 20)
Đồng tính luyến ái
"Em rất khổ tâm và buồn chán
v́ lúc nào cũng phải sống giả dối với ḷng ḿnh… Em muốn trở thành
một người đàn ông có sinh hoạt t́nh dục b́nh thường".
(P.T.S., B́nh Chánh)
"Thật trớ trêu, cháu xem bạn
gái như người cùng giới. Gần gũi, tiếp xúc với họ, cháu chẳng có cảm
giác nào, thậm chí ôm họ trong tay cháu cảm thấy nhờm gớm…".
(N.H.T., Long An)
Tôi nhận được rất nhiều thư hỏi
về đồng tính luyến ái. Hầu hết các thư đều trung thực và thành khẩn.
Tuy rất trân trọng các thư và thường đọc đi đọc lại nhiều lần để cố
tiếp thu cho “hết ư”, tôi cũng phải khẳng định ngay là: Cho đến nay,
chưa thấy trường hợp nào là đồng tính ái thật sự theo tiêu chuẩn
chẩn đoán của y học hiện đại, kể cả trường hợp một em tuyệt vọng quá
đ̣i chết v́ đă mắc “bệnh ngặt nghèo” này.
Trước hết, để mọi việc rơ ràng
hơn, chúng ta cũng cần nhắc lại một vài khái niệm về t́nh dục học:
Đồng tính ái thuộc nhóm lệch lạc
đối tượng (thay v́ nam-nữ, nữ-nam th́ lại là nam-nam, nữ-nữ) và được
xếp ngang hàng với các loại “ái” khác, ít phổ biến hơn, như: ái lăo,
ái nhĩ, ái đồ vật… Do đó, tại miền Nam trước năm 1975, hiện tượng
này chỉ được gọi là đồng tính ái, chứ không có 'luyến lưu" ǵ cả.
Theo nhiều tác giả, số người đồng
tính ái trên toàn thế giới hiện nay là khoảng 100 triệu. Riêng ở
Việt Nam, theo chủ quan của người viết, đối tượng này chắc chỉ chiếm
độ 1% dân số, tức khoảng năm, sáu trăm ngàn.
Vào đầu năm 1990, tại Paris, các
đồng nghiệp trong Hội T́nh Dục học lâm sàng Pháp (Societé francaise
de Sexologie Clinique) đă xác nhận là họ không điều trị đồng tính
ái, và rủ người viết đi dự đám cưới của một cặp nam nam ở tỉnh lân
cận.
Sau cùng, và là điều quan trọng
nhất: Trong y học, mỗi t́nh trạng bệnh lư đều bắt buộc phải có những
tiêu chuẩn chẩn đoán nhất định, không phải hễ cứ nhức đầu là bị viêm
màng năo hoặc là cao huyết áp. Riêng đồng tính ái, điều kiện
đầu tiên để nhận biết là nó chỉ có thể xảy ra vào khoảng 30 tuổi.
Tại sao t́nh trạng “tưởng là đồng
tính ái" lại nhiều như vậy? Tuyệt đại đa số thư nhận được đều xuất
phát từ lứa tuổi 17-20, là giai đoạn chuẩn bị làm người lớn, cần
phải tự khẳng định ḿnh, hoặc nếu không, cũng phải có một cái ǵ đó
khác người. Trong t́nh trạng hiện nay, “cái ǵ đó” không phải dễ
đạt. Vậy th́ “Cái ǵ đây?”. Những bài báo khai thác chuyện đồng tính
ái trong thời gian vừa qua đă đến thật đúng lúc; nếu không là Lê Bá
Khánh Tŕnh th́ ḿnh làm “pêđê” vậy. Bạn đừng cười, có thể ư nghĩ
này chỉ ở trong tiềm thức các em và khó ḷng được chính các em chấp
nhận, nhưng sự thật là vậy. Một loại “bệnh không giống ai”, được báo
chí thường xuyên đề cập, lại lăng mạn (?) nữa, ít ai được như ḿnh,
có một tâm sự u uẩn, bi đát, năo nề... thú vị lắm chứ! Trên quan
điểm của một thầy thuốc chuyên khoa giới tính, câu kết luận thật đơn
giản. Nếu là đồng tính ái thật sự th́ phải có các điều kiện cần và
đủ để khẳng định. Cho dù xă hội có chấp nhận hay không th́ chắc chắn
bệnh không thể điều trị được trong thế kỷ 20. C̣n nếu không phải
đồng tính ái thật sự th́ tự nó sẽ hết, chẳng có ǵ đáng lo. Riêng về
AIDS th́ các cô gái hay “tiếp xúc” với “khách” nước ngoài chắc chắn
phải có tần suất mắc bệnh cao hơn người đồng tính ái b́nh thường. Ở
những người đồng tính ái, chuyện ghen tuông, đâm chém, tự tử, tạt a
xít… cũng xảy ra hằng ngày ở người b́nh thường.
Sau cùng, người viết không tin là
có thể bị người đồng tính ái dụ dỗ nếu bản thân không muốn. Nguyên
nhân thực tế có thể là kinh tế chẳng hạn.