www YKHOANET

CHUYÊN ĐỀ GIỚI TÍNH

Nghiên cứu t́nh dục học

Thắc mắc biết hỏi ai

Giới tính

Sách giáo dục giới tính

Sức khỏe t́nh dục

Tṛ chuyện về t́nh dục

HIV/AIDS

Bệnh của cơ quan sinh dục

 

VĂN HÓA T̀NH DỤC CỦA TRUNG QUỐC XƯA

(Tiếp theo và hết)

BẠC BÍCH

(dịch từ báo "Hoàn cầu - Đài Loan)

Một đôi chân nhỏ, một ṿ nước mắt

            Tục ngữ có câu "Một đôi chân nhỏ, một ṿ nước mắt". Cái cách để mô tả sự đau đớn gây ra do bó chân quả không ngoa chút nào. Bó chân là phải trừ ngón cái ra c̣n bốn ngón kia vặn vào phía trong bàn chân rồi buộc nó bằng vải. Qua một quá tŕnh kèm theo chảy máu, nung mủ, viêm sưng phồng lên, toàn bộ bàn chân cuối cùng thu nhỏ lại ở một chiều dài khoảng 10cm, được gọi thông thường là "tam thốn kim liên" (ba tấc sen vàng).

            Thời xưa con gái bắt đầu chịu đau đớn để bó chân từ năm lên hai hoặc ba tuổi. Sự đau đớn dần dà tăng theo ngày tháng, và quá tŕnh bó kéo dài ba năm th́ xong.

            V́ việc bó chân hạn chế năng lực hoạt động và phạm vi hoạt động của nữ giới, họ không đi được xa nhà, thậm chí không có cách nào làm việc nhà, nên về sau chỉ có những nhà trung lưu và thượng lưu mới có khả năng cung dưỡng những cô khuê nữ mà lại không làm việc sản xuất. Như vậy nếu một gia đ́nh có khả năng nuôi một cô gái bó chân trở thành một trong những tiêu chuẩn qua đó có thể so sánh được gia thế, sự bó chân không c̣n chỉ là nguyên nhân khêu gợi t́nh dục nữa.

            Có người nhận xét là sự bó chân phản lại tự nhiên không chỉ hạn chế hoạt động của người nữ mà c̣n bó chặt tâm trí của họ nữa. Nhưng Van Gulik cũng nêu bật rằng việc bó chân chấm dứt nghệ thuật vũ đạo của Trung Quốc vĩ đại và cổ kính.

            Sau khi bọn Măn Thanh vào quan ải, bắt đầu hạ lệnh cấm bó chân, nhưng không có hiệu lực lắm. Măi tới khoảng đầu những năm ba mươi của thế kỷ 20, nghĩa là hai mươi năm sau khi Trung Quốc trở thành một dân quốc th́ cái tục lệ dă man làm đau đớn phụ nữ Trung Quốc hàng ngàn năm sau cùng mới bị thủ tiêu.

Một ḍng xuân chảy về hướng nào?

            Từ đời Tống trở đi, 800 năm đă qua, tuy qua thời đại Nguyên Thanh không phải do người Hán thống trị, những quy phạm đạo đức về t́nh dục do triều Tống đặt ra, tựa hồ ít có dao động. Trên thực tế, triều Tống đối với sự định nghĩa lại của văn hóa t́nh dục Trung Quốc, kỳ thực chẳng qua chỉ là từ trên mặt đất chuyển xuống dưới mặt đất mà thôi.

            Triều Minh vào giai đoạn hậu kỳ phong kiến là thời kỳ có nhiều trinh tiết liệt nữ nhất trong lịch sử. Năm 1368, năm đầu của vua Hồng Vũ nhà Minh hạ chiếu lệnh cho thiên hạ: những phụ nữ thường dân góa chồng trước tuổi ba mươi thủ chế và ngoài tuổi năm mươi vẫn không cải giá sẽ được tôn "tộc biểu môn lư" (biểu dương trong làng trong xóm) và gia đ́nh họ sẽ được miễn các sai dịch. Trong cái không khí xă hội biểu dương sự tiết liệt to tát như vậy, những trinh tiết liệt nữ ngày càng tăng. Căn cứ vào ghi chú của pho "cổ kim đồ thư tập thành" (một công tŕnh tham khảo bách khoa biên soạn vào đời Thanh) th́ số 200 liệt nữ tiết phụ từ triều Tống đến triều Minh tăng vọt lên tới ba vạn sáu ngh́n người.

            Lưu Đạt Lâm đem ví t́nh dục như "một ḍng sông xuân": "Nếu ḍng nó chảy bị tắc ở đây th́ nó sẽ chảy sang một hướng khác! Do đó thời đại nào mà nhiều trinh tiết liệt nữ nhất th́ thời đại đó tiểu thuyết t́nh dục, tranh xuân cung sẽ lan tràn nhất".

            "Nhục bồ đoàn" (Đêm tụng kinh bằng thịt) là một bộ sách khiêu dâm tiêu biểu của đời Thanh. Hồi thứ nhất trong sách đă nêu rơ ư nghĩa chủ yếu bằng câu: "Thế gian chân lạc địa, toán lai toán khứ, hoàn sổ pḥng trung" (Nơi cực lạc trên đời này, suy đi xét lại cho cùng phải kể tới trong pḥng ngủ). Toàn bộ thế giới là "nhất bức đại xuân cung" (Một bức tranh xuân cung to lớn).

            "Dĩ dâm chỉ dâm" (lấy cái dâm để chặn cái dâm) là cái mà nhiều cuốn sách khiêu dâm dùng làm mộc chắn mũi tên phê phán. "Nhục bồ đoàn" cũng không tránh khỏi ngoại lệ và mở đầu cuốn sách bằng câu "để chặn ngọn gió dâm, mượn chuyện dâm mà nói, bàn chuyện xác thịt, mở đầu bằng những ham muốn xác thịt" (chỉ dâm phong tá dâm sự thuyết pháp, đàm sắc sự tựu sắc dục khai đoan). Ngoài ra "Kim B́nh Mai" cũng là pho t́nh dục nổi tiếng ở triều Minh. Trần Khánh Hạo nhận xét rằng Kim B́nh Mai phản ánh một điểm rất thú vị: nếu một người nam có ư định chinh phục một người nữ th́ hắn ta phải thông qua t́nh dục để làm cho đối phương có được khoái lạc. Trần Khánh Hạo bảo rằng nhân vật nam chính trong truyện, Tây Môn Khánh, tuy là một tên đại dâm đăng nhưng mối quan tâm lớn nhất của hắn là làm thế nào để nhân vật nữ chính Phàn Kim Liên được khoái lạc. Điểm này trong các tác phẩm văn t́nh dục của phương Tây ít thấy có.

Nữ nhi xuân (tranh xuân con gái)

            "Tranh xuân cung" thoạt đầu là những tranh vẽ tại các cung thất đế vương triều Hán, về sau bị coi là công cụ để dạy về t́nh dục: vào lúc gả chồng cho con gái, bố mẹ cô không quên bỏ vào đáy ḥm cô vài tờ tranh xuân cung, nhằm để tham khảo cho đêm tân hôn, trong tranh mô tả nam nữ sinh hoạt t́nh dục cùng mọi tư thế giao hợp, tranh được cuộn tṛn hoặc kết thành từng tập. Do đó mà tranh xuân cung c̣n có tên gọi là "tranh đáy ḥm".

            Trần Khánh Hạo nhận xét rằng, căn cứ vào những miêu tả trong những tác phẩm văn học của hai triều Minh, Thanh, tranh xuân cung được bán rất "quang minh chính đại". Ở ngoài các cửa miếu của thành Tô Châu chúng được bán giữa ban ngày ban mặt cùng với các tranh Tết nguyên đán.

            Nhà dân tộc học Ân Đăng Quốc trong cuốn "Cửa sổ sau của phong tục dân gian" cũng nói tới: Làng Dương Liễu Thanh gần Thiên Tân nổi tiếng về sản xuất với những bức tranh dâm ô mà những bức tranh này đều ra đời dưới ngọn bút của những phụ nữ và những cô con gái con nhà khuê các. Do đó mà chúng có tên gọi đẹp đẽ là "nữ nhi xuân" (tranh xuân của con gái).

            Những lời mà cổ nhân dùng để hợp lư hóa tranh xuân cung rất là thú vị. Tương truyền rằng những bức tranh dâm dục ô uế có pháp lực hàng phục tà ma và xua đuổi hung thần sát quỷ, lại có khả năng kî tà, kî lửa. Khi thần lửa vốn e thẹn trông thấy một nơi có sinh hoạt t́nh dục th́ ông ta lập tức xấu hổ mà tránh đi, cho nên nơi nào treo tranh dâm ô th́ thần lửa tự nhiên"kính nhi viễn chi" (kính trọng mà lánh xa). Từ đó trở đi các thư sinh có thể công khai mạnh dạn treo trong pḥng học của họ những bức "bí hí đồ" (tranh tṛ chơi bí mật), c̣n được gọi là "tî hỏa đồ" (tranh kî lửa).

Miếu thờ trinh tiết

            Để biểu dương trinh nữ, tiết phụ, triều Thanh lại c̣n tiến thêm một bước là cho dựng những miếu thờ, đồng thời tại các địa phương lập những "toàn tiết đường", "sùng tiết đường", "thanh tiết đường" v.v... tiếp nhận, thu nạp những trinh nữ, tiết phụ.

            Vào đời Thanh việc kiểm duyệt các sách cấm cũng đặc biệt nghiệt ngă. Giáo sư Vương Thu Quế ở Hệ sử trường đại học quốc gia Thanh Hoa nhận xét rằng cứ mỗi khi một vị vua nhà Thanh lên ngôi, đều cho công bố một danh mục những sách cấm, phàm những sách nói về t́nh yêu, về sự quan hệ giữa trai gái thảy đều bị cấm. Do đó, dưới triều Thanh xuất hiện cái hiện tượng thú vị là nhiều loại sách như vậy đă được xuất bản đi xuất bản lại nhiều lần, mỗi lần dưới một cái tên khác trước.

Những bài học lịch sử

            Từ khi có cuộc sống là đă có t́nh dục. Cha ông chúng ta từng thời kỳ sùng bái t́nh dục và sinh sản mà hoàn toàn không hay biết, qua những thời kỳ của lịch sử như tạp giao, quần hôn..., phát triển tới tận nay đến chế độ một vợ một chồng. Qua quá tŕnh đó, quan niệm t́nh dục của nhân loại chao đảo, đu đưa giữa những áp lực thuộc tính sinh vật và tính xă hội.

            Lấy xưa xét nay, có thể thấy rơ được là, xă hội mà khống chế đối với cá nhân càng chặt chẽ bao nhiêu th́ những cấm kî t́nh dục càng nhiều bấy nhiêu và những cấm đoán t́nh dục càng nghiệt ngă bấy nhiêu. Nhưng thời kỳ mà sự áp chế t́nh dục gay gắt, th́ sự phản ứng lại cũng gay gắt.

            Quan niệm t́nh dục không ngừng diễn biến, nhân loại không ngừng đi t́m kiếm một điểm cân bằng. Điều quan trọng là cái điểm cân bằng đó do quan hệ cung cầu tự nhiên mà t́m ra, không thể một người hay một số người có thể quy định được.

            Những nhân sĩ bảo vệ nền đạo đức hiểu rằng đời này không giống đời khác, nhưng mà nh́n chung văn hóa t́nh dục của Trung Quốc đời xưa, họ th́nh ĺnh phát hiện ra là cái "thái b́nh thịnh thế" trong sự tưởng tượng của mọi người kỳ thực không hề tồn tại. Nhưng không ít học giả nhận ra rằng, đem cái nhăn quan lịch sử ra mà xét th́ xă hội luôn luôn tiến lên phía trước, nó càng ngày càng mang tính người. Chúng ta cần phải có ḷng tin vào xă hội!

 

BS PHAN XUÂN TRUNG

"Lăng tử giữa thương trường"


 WHO definition of HEALTH:
Health is a state of complete physical, mental and social well-being and not merely the absence of disease or infirmity.


Hệ thống phần mềm quản lư bệnh viện
YKHOA.NET

 

 

Website YKHOANET.COM khai trương ngày 24/12/2000

Website YKHOANET - Y KHOA VIỆT NAM
www.ykhoanet.com www.ykhoa.net 

Gởi bài cho YKHOANET phanxuantrung@ykhoa.net