www YKHOANET

CHUYÊN ĐỀ GIỚI TÍNH

Nghiên cứu t́nh dục học

Thắc mắc biết hỏi ai

Giới tính

Sách giáo dục giới tính

Sức khỏe t́nh dục

Tṛ chuyện về t́nh dục

HIV/AIDS

Bệnh của cơ quan sinh dục

 

VĂN HÓA T̀NH DỤC CỦA TRUNG QUỐC XƯA

BẠC BÍCH

(dịch từ báo "Hoàn cầu - Đài Loan)

(tiếp theo kỳ trước)

Thuật nối dơi của đế vương

            Ở triều đại nhà Hán, vào đầu thời kỳ phong kiến của Trung Quốc, các quy phạm xă hội đều tương đối lỏng lẻo, và trong lĩnh vực t́nh dục c̣n sót lại một số phong tục thời nguyên thủy, như ở một vài vùng c̣n lưu giữ những phong tục "tân khách tương ngộ, dĩ phụ đăi túc" (có khách tới gặp, đem vợ bồi khách ngủ lại đêm) hoặc "cộng thê, cộng phụ" (chung vợ, chung chồng). Chồng chết tái giá tại triều đại nhà Hán chuyện này cũng thường t́nh.

            Bên cạnh đó, cũng đáng nêu ra đây rằng vào đời nhà Hán, Trung Quốc có phát triển ra một khoa học t́nh dục rất hoàn toàn đầy đủ, gọi là "Pḥng trung thuật" hay "nghệ thuật trong pḥng ngủ".

            Như tên gọi Pḥng trung thuật có nghĩa là kỹ thuật trong pḥng the. Theo nghĩa hẹp nó có ư nói đến những kỹ xảo về t́nh dục; theo nghĩa rộng nó là quan niệm về t́nh dục của Trung Quốc cổ đại.

            Những công tŕnh sớm nhất có liên quan tới Pḥng trung thuật là những cuốn sách nói về vấn đề này viết từ đời Tây Hán trên lụa và trên thanh tre (trúc giản thư), như những sách có liên quan tới thuật trong pḥng: "Thập vấn" (Hỏi mười điều), "Hợp âm dương", "Thiên hạ chí đạo đàm"... (Hội hợp âm và dương), (Bàn về nghệ thuật lớn nhất trong thiên hạ), v.v... Những sách này sau khi khai quật được vào năm 1973, đă cổ động một phong trào sôi nổi đi nghiên cứu Pḥng trung thuật.

            Vào quăng thời kỳ Đông Hán, kỹ thuật trong pḥng của Trung Quốc đă thịnh hành một cách khác thường. Giáo sư Lư Phong Mậu ở Hệ Trung văn trường đại học chính trị phát biểu: Sự hưng thịnh của pḥng trung thuật có quan hệ tới đế vương, nó là một thứ thuật kế vị của đế vương. Ông chỉ rơ, đời nhà Hán các đế vương đa số đều đoản mệnh, tạo nên gây nguy cơ cho sự nối nghiệp của các vua. Chính v́ thế tăng cường quá nhiều hậu cung, từ đó những phương sĩ (ngự y) đề xuất các loại phương pháp dùng trong pḥng nhằm giúp nhà vua sinh được con cái khỏe mạnh và tăng cường sức lực của họ.

            Nội dung của Pḥng trung thuật bao gồm những mục tuổi nào thích hợp với hôn nhân và quan hệ giữa tuổi tác với số lượng động pḥng, kỹ xảo t́nh dục, tư thế, phản ứng t́nh dục của người phụ nữ, thụ thai, kiêng kî, phép chữa trị những trở ngại chức năng t́nh dục, thảo dược, v.v... có thể nói đây là một môn khoa học về t́nh dục của Trung Quốc đời xưa.

            Pḥng trung thuật c̣n có tên "Ngự nữ thuật" (thuật dùng người nữ), lư luận chủ yếu của nó là "thái âm bổ dương" (dùng âm để tăng cường cho dương), dạy người nam cố sức làm cho người nữ đạt tới điểm cực khoái khi giao hợp, sao cho hấp thụ được âm khí của người nữ phóng ra vào điểm cực khoái, do đó đạt được công hiệu dưỡng sinh và trường thọ. Nhà Hán học Hà Lan Van Gulik mô tả cái thuật thái bổ không đồng đều này, gọi đó là "tính trá thủ" (sự lừa lấy trong t́nh dục)

            Lư Phong Mậu vạch rơ cho ta thấy Pḥng trung thuật nguyên là một phương pháp dưỡng sinh "nam nữ song tụ" (mà cả nam cũng như nữ cần phải thi hành), do đó cũng như có "thái âm để bổ dương" th́ cũng có những trường hợp "thái dương để bổ âm" nhưng không thể phủ nhận quyền truyền bá thời cổ đại nằm trong tay nam giới, tất nhiên cái ư "thái âm bổ dương" đă trở thành lấn lướt.

            Pḥng trung thuật nhấn mạnh rằng việc giao hợp với người phụ nữ càng nhiều càng tốt, nhưng điều quan trọng là không nên phóng tinh. Truyền thuyết "vua Hoàng Đế nằm với 1000 người nữ mà trở thành tiên" ông Bành Tổ cũng nhân v́ thái bổ dưỡng sinh mà sống tới 800 tuổi.

            Nhằm mục đích làm cho nữ giới đạt tới điểm cực khoái lúc giao hợp, do đó sách pḥng trung phân tích thật cặn kẽ phản ứng t́nh dục của nữ giới . Tác giả Tăng Dương Tinh, người từng nghiên cứu Pḥng trung thuật nhiều năm, bảo thí dụ thuật này phân chia một lần động pḥng ra mười giai đoạn, lợi dụng vị giác, khứu giác, xúc giác để quan sát phản ứng của người nữ với độ chính xác cao.

            Sau đời Tống, nền lư học hưng thịnh lên, Pḥng trung thuật bị áp chế. Có một bộ phận truyền tới Nhật, người Nhật gọi nó là "Y tâm phương" (Phương pháp điều trị tim).

            Triều đại nhà Đường tự do và phóng túng

            Có câu nói "Tảng Đường lạn Hán" (đời Đường bẩn thỉu, đời Hán hủ bại). Lưu Đạt Lâm tin rằng câu nói đó phản ánh mức độ tự do t́nh dục của hai thời đó được thịnh hành biết mấy.

            Triều Đường(618-907 sau Công nguyên) là triều mà quan niệm t́nh dục trong lịch sử Trung Quốc tự do bậc nhất và hợp với tính người nhất. Lưu Đạt Lâm chỉ rơ triều Đường thịnh hành việc phụ nữ mặc những quần áo phô một phần ngực và việc ly hôn cải giá cũng tương đối tự do. Chẳng hạn 23 công chúa đời Đường ly hôn rồi tái giá, một vài người cải giá tới ba lần. Cả con gái nhà nho Hàn Dũ cũng ly hôn và tái giá.

            Trong lịch sử Trung Quốc triều đại nhà Đường cũng là triều đại mà địa vị người phụ nữ tương đối cao. Người phụ nữ không chỉ không bị đặt dưới cái giới luật "đại môn bất xuất, nhị môn bất mại" (Cửa lớn không ra, cửa thứ hai không vượt) mà c̣n có thể cưỡi ngựa ra ngoài dạo chơi !

            Nghiên cứu nguyên nhân mở rộng quan niệm t́nh dục của triều đại nhà Đường cuốn "Văn hóa t́nh dục Trung Quốc thời xưa" của Lưu Đạt Lâm nhận dạng một vài nhân tố chủ yếu. Thoạt đầu đó là thời kỳ cực thịnh của xă hội phong kiến, và là thời phồn vinh lớn mạnh; kẻ thống trị nó có ḷng tin và lực lượng dư dật và do đó hoàn toàn phóng khoáng và không thành kiến. Thứ hai, kẻ nào "no ấm nghĩ tới dâm dục", có một thời kỳ dài triều Đường hưởng cảnh thiên hạ thái b́nh thịnh trị, mọi người có thừa sức đi t́m khoái lạc và hưởng thụ. Ngoài ra, triều Đường là một thời đại dung hợp dân tộc với Hán tộc Hồ Bắc. Những giao tiếp với các nước "man di" chắc chắn đă ít nhiều dẫn tới một vài thay đổi trong lễ giáo, quan niệm t́nh dục và những môn thuộc loại đó.

            Đứng về góc độ văn học mà nhận xét, đời Đường có những bài thơ diễm t́nh mô tả t́nh yêu trai gái, t́nh pḥng khuê; những "tiểu thuyết truyền kỳ" ca tụng t́nh yêu, bộc lộ những điều vớ vẩn về t́nh dục, như: "Truyện Hoắc tiểu Ngọc", "Truyện uyên ương", "Truyện Lư Oa", v.v. đều phản ánh đầy đủ bộ mặt của xă hội đương thời.

Những ràng buộc về thân thể và tinh thần

            Triều Tống là thời kỳ chế độ phong kiến từ thịnh chuyển thành suy, cũng là thời kỳ chuyển từ sự phóng túng sang sự áp chế t́nh dục. Từ đó trở đi Trung Quốc bắt đầu tám, chín trăm năm kềm chế t́nh dục.

            Triều Tống suy nhược và vô tích sự, nhiều phen bị ngoại tộc xâm chiếm quấy nhiễu, ngoài ra c̣n chịu nỗi sỉ nhục lớn là hai vua Huy, Khâm bị nước Kim bắt làm tù binh; để tăng cường lực lượng thống trị, tại các mặt quân, chính, tư pháp, những kẻ thống trị tập trung quyền thực thi cao độ.

            Trong thời kỳ này môn lư học của Tŕnh - Chu hưng thịnh (lư học, c̣n được gọi là môn học về nguyên lư). Cái mớ học thuyết bảo thủ đó phù hợp với bọn thống trị của thời kỳ suy bại, bọn chúng muốn khống chế thái độ và tâm tư của người dân một cách nghiêm ngặt, và như vậy mớ học thuyết này bị bọn thống trị nắm lấy và vận dụng, và có một ảnh hưởng tới xă hội từ ngày đó trở đi.

            Lư học chủ trương "tồn thiên lư, diệt nhân dục" (duy tŕ mặt trật tự của thiên nhiên và tiêu diệt những ham muốn của con người). Môn đồ của học thuyết này tin rằng "một khi con người làm điều bất thiện là do bị sự ham muốn dụ dỗ" ("nhân vi bất thiện, dục dụ chi dă"). Do đó, chỉ có cấm tuyệt đối con người nghĩ tới ḷng dục th́ mới có thể đẩy mạnh được trật tự của thiên nhiên.

            Quan niệm về sự trinh tiết của phụ nữ bắt đầu bị cường điệu hóa. Thời trước đó chồng chết cải giá là chuyện rất b́nh thường. Từ triều Tống trở về sau, cải giá bị coi như "thất tiết", không được xă hội đương thời dung thứ. Những truyện như "Quả phụ đoạn tư" (gái góa chặt cánh tay sau khi t́nh cờ bị một người đàn ông chạm phải), "Nhũ thương bất y" (Ngực bị thương bỏ mặc không chữa, v́ phụ nữ để phô ngực ra cho thầy thuốc nh́n c̣n tệ hơn là chết) được dùng làm gương mẫu và tuyên dương rộng răi. Câu nói "Nga tử sự tiểu, thất tiết sự đại" (Chết đói là chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn) được coi là danh ngôn chí lư.

             Ngoài những ràng buộc về mặt tinh thần, phụ nữ đời Tống c̣n bị một ràng buộc lên thân thể, đó là tục bó chân.

            Tục bó chân của người phụ nữ Trung Quốc xét cho cùng bắt đầu từ đời Ngũ đại, cuối đời Đường hay đời Bắc Tống? Mọi người c̣n phân vân. Điều có thể xác minh được là, đến đời Tống th́ "tam thốn kim liên dĩ thành mỹ nữ" (ba tấc sen vàng đă thành người đẹp) đă thành cần thiết để trở thành tiêu chuẩn cho cái đẹp của người phụ nữ. Bàn chân xinh của phụ nữ đă trở thành một bộ phận thân thiết nhất, có sức hấp dẫn nhất trong cơ thể họ. Trong cuốn "Sinh hoạt t́nh dục tại Trung Quốc đời xưa" của ông, Robert Van Gulik kể lại trong những bức tranh xuân cung (cung mùa xuân = dâm ô) từ đời Tống trở đi, phụ nữ được phô bày hoàn toàn khỏa thân, nhưng ông đă không hề thấy một bức tranh nào trong đó chân họ lại không bó vải. Do đó ta có thể thấy những đôi chân bó là một cái ǵ thần bí và cấm kî, chúng khiến cho người ta tưởng tượng xa vời.

            Có người bảo: bó chân sẽ làm cho thịt ở âm bộ người nữ béo và đầy, bắp thịt ở lưng thêm tính đàn hồi hơn. Cái ư đó đă bị chứng minh là chuyện vô căn cứ. Chẳng qua bó chân chỉ ch́a ra ngón cái để làm cho cân bằng, đung đưa hông không kém phần khêu gợi như những chiếc giày cao gót ngày nay.

Một đôi chân nhỏ, một ṿ nước mắt (Tiếp theo số 90)

 

BS PHAN XUÂN TRUNG

"Lăng tử giữa thương trường"


 WHO definition of HEALTH:
Health is a state of complete physical, mental and social well-being and not merely the absence of disease or infirmity.


Hệ thống phần mềm quản lư bệnh viện
YKHOA.NET

 

 

Website YKHOANET.COM khai trương ngày 24/12/2000

Website YKHOANET - Y KHOA VIỆT NAM
www.ykhoanet.com www.ykhoa.net 

Gởi bài cho YKHOANET phanxuantrung@ykhoa.net