|
Bí ẩn về một kho xương người ở
Hà Nội

Nếu không được các cán bộ của Viện Khoa học H́nh sự
- Bộ Công an dẫn vào tận mục sở thị “kho xươngxương'' tồn đọng ấy th́ quả thật
khó tin được rằng giữa thủ đô Hà Nội hoa lệ của chúng ta hôm nay lại có một
lượng... xương người nằm ''xếp lớp” lớn đến như thế!
Hàng trăm mẫu xương người, trong đó không ít là các
bộ xương nguyên vẹn, với hốc hoác những ''đầu lâu xương sọ” đă “ngự” ở các gian
nhà này trong mấy chục năm qua. Và điều kỳ lạ là, không một thân nhân, một cơ
quan, tổ chức nào đến nhận các bộ xương đó về mai táng.
Thâm nhập... kho xương người
Tôi cùng 3 cán bộ của Viện Khoa học H́nh sự (KHHS)
nai nịt gọn gàng, từ từ mở cửa bước vào “kho... xương''. Không có xú khí của tử
thi hay xương xẩu như người ta tưởng. Mùi hơi nằng nặng là mùi mốc, mùi của mạng
nhện và... của các bộ xương khô. 100 bộ xương người được tạm coi là vô thừa nhận
cứ nằm lặng phắc, những hốc mắt hốc mũi tối om om như ṭ ṃ nh́n vào... gă khách
lạ. Các “vị" xương vẫn câm lặng nằm đó, bộ nằm trên giá gỗ, bộ nằm trong tủ
kính, bộ bị bó lẫn lộn với cả mấy chục ''vị" khác trong những ḥm các - tông bên
ngoài in ḍng chữ rất hiện đại của nước ngoài . Hai hộp chứa rất nhiều xương
người ấy nằm đè lên nhau.
Cảm giác khi đứng trong kho xương những người không
ai thừa nhận này thật lạ, thật đau. Lạ lùng bởi hàng trăm bộ xương nằm giữa ḷng
Hà Nội, nằm ngay trên con đường mang tên nhà văn Nguyễn Tuân. Lạ bởi tất cả các
''vị" hoặc nam hoặc nữ hoặc già hoặc trẻ này đều không có tên và địa chỉ; các vị
nằm đó mà thân nhân của các vị không một ai biết, cùng tất cả người đang sống
chúng ta có thể cũng măi măi chẳng có cách ǵ giúp các vị nối liên lạc được với
người thân.
“Kho xương" là một căn pḥng cấp bốn quá hẹp, có lẽ
chỉ đủ để kê một chiếc giường cá nhân thôi. Nó nằm cách lề đường Nguyễn Tuân chỉ
hơn chục mét và mặt ngơ cũng không lấy ǵ nhẵn nhụi. Xung quanh đó, cuộc sống
phố xá vẫn diễn ra b́nh thường.
Anh cán bộ viện vừa hư hoáy mở ṿi nước nằm trong
một góc ''kho xương'' vừa lấy gậy lau nhà cọ rửa nền lát gạch hoa cáu bẩn vừa
than thở: ''Tôi cọ một tiá cho anh chụp ảnh nó... lịch sự”. Rồi anh lại lấy một
tấm khăn nhỏ, với tay lên giá đỡ, thận trọng bê ra các hộp sọ, các khúc xương;
anh tỉ mẩn luồn khăn lau vào, lau từng hốc mắt, hốc mũi đến các khe nhỏ của các
bộ hài cốt... Nhiều hộp sọ bị vỡ toác, có hộp mất cả một miếng xương to, chứng
tỏ trước khi chết, nạn nhân bị đánh hoặc bị va đập rất mạnh. Nhiều bộ xương bị
cháy đen v́ đă được người vùng cao phát hiện sau cuộc đốt nương phát rừng. Lau
đến hộp sọ ấy, anh cán bộ pháp y không giấu vẻ xót xa: ''Anh thấy đấy, ngày rằm,
ngày mùng một, lễ tết, chúng tôi đều thắp nhang cho vong hồn các hài cốt cả đấy.
Tôi vẫn làm việc này thường xuyên, tự tôi muốn làm như thế với cả trăm con người
này. Nhưng mà cứ đến ngày này là anh em trên pḥng lại nhắc một câu rất thừa:
''Anh xuống thắp cho người ta vài nén nhang cho phải đạo!...”.
Ai cũng lo, ngộ nhỡ cả một trăm phần xương cốt người
chưa được chôn cất ấy bị khói lạnh hương tàn th́... phải tội lắm.
Một bác sĩ pháp y hơn 30 năm làm việc với xương
người ở trung tâm kéo mấy cái ngăn tủ mỏng manh trong kho xương ra... Và, anh
tḥ tay bốc một nắm toàn xương cánh tay, xương ống chân giơ lên trước mặt giảng
giải cho tôi nghe. Bàn tay không lấy ǵ làm hộ pháp của anh nắm một nắm mà được
đến khoảng độ 10 cái ống xương người quá cố. Mười chiếc xương cánh tay kia khô
khốc, nhẹ bỗng và cọ vào nhau nghe lạo xạo. Đến các cái thùng các - tông to th́
anh thở dài: “Trong này có rất nhiều xương, xếp ra th́ chật kín cái pḥng này.
Thôi hăy để các “vị” ấy nằm yên trong mấy cái
thùng!". Anh bảo, hầu hết các bộ xương, mẫu xương không người đến lấy về mai
táng này đều bị lạc trong các cánh rừng, dưới đáy giếng, trong ḷng đất đă lâu,
rồi một ngày nào đấy, ai đó đào lên và tá hỏa sợ hăi đi báo công an. Người ta
đem đến viện trưng cầu giám định, giám định để biết được rất nhiều thứ, nhưng
với tất cả ngần ấy thứ nhiều khi cũng không đủ để gọi tên bộ xương đó là của
người tên là ǵ, con cái nhà ai, sinh ra ở đâu. Thế là các ''vị" được nằm lại
luôn ở viện. Các "vị" quá cố cứ nằm đó và chờ... Cũng không biết chờ ai và chờ
điều ǵ ở tương lai, bởi dường như chưa có tiền lệ nào cho việc giải quyết kho
xương kiểu như thế này cả.
Đi t́m ''chân dung" của gần 100 mẫu xương
người và số phận long đong của một "kho xương'' tồn đọng
Làm việc với chúng tôi về vấn đề này, một đồng chí
thượng tá, lănh đạo Trung tâm Giám định Pháp y Sinh vật
của Viện KHHS - Bộ Công an cho biết: Dựa vào mẫu
xương, các bộ xương kể trên bằng nghiệp vụ pháp y, chúng ta có thể xác định được
một cách cơ bản về giới tính, chủng tộc, chiều cao, thời điểm đem chôn... của
"đối tượng". Những thông tin này là rất quư cho các vụ án, vụ tranh chấp, tranh
căi cụ thể nào đó. Song, điều này không có nghĩa rằng dựa vào đó, người ta có
thể t́m ra tên tuổi, địa chỉ của tất cả những người quá cố.
Thế là, sau khi các bộ xương, mẫu xương không giúp
ích được ǵ cho cơ quan trưng cầu nữa, người ta cũng không biết phải trả các bộ
xương “không địa chỉ” đó về cho ai. Bởi ngay cả khi vừa được phát hiện, chính
các bộ xương này cũng đă không rơ nguồn gốc rồi.
Tất cả các bộ hài cốt đó đều được chuyển về Viện
KHHS để trưng cầu giám định. Giám định xong, gửi kết quả đi, cơ quan trưng cầu
quên luôn... Và thế là bộ xương được “gửi'' tại đó. Có vụ với 7 bộ xương bị “bắt
giữ'' trên đường đang mang sang Campuchia...
Một bác sĩ pháp y của viện đă bị ám ảnh từ rất lâu
bởi câu chuyện ở hang Con Chó trên vùng Mai Châu, Ḥa B́nh. Một ngày nọ, người
đi rừng nhặt được mấy khúc xương khô trôi theo ḍng suối về bản. Họ leo ngược
ḍng suối nhặt nhạnh kỹ càng th́ ''sưu tầm'' được một bộ hài cốt khá đầy đủ.
Hoặc năm 1998 ở Vũng Tàu, một ông làm nhà đào thấy 4 bộ xương, ông ấy sợ quá vứt
ra một khu bờ cát ven biển, dân t́nh trông thấy báo công an, cán bộ cơ sở gửi
lên Viện KHHS, Qua giám định 3 bao tải xương người đó th́ sắp xếp được 2 bộ
nguyên vẹn, 2 bộ thiếu mất ít ''mảnh”, 2 bộ có dấu vết của đạn bắn, và mảnh lựu
đạn găm... Tất cả những vụ kể trên đều được các cán bộ viện giám định nghiêm túc
với các bản kết luận rơ ràng được gửi về các cơ quan trưng cầu. Và, điều đáng
nói nhất, đau ḷng nhất là: Cuối cùng th́ cơ bản các bộ hài cốt, mẫu xương trên
đều nằm lại trong kho của viện giữa ḷng Hà Nội.
Vậy là có quá nhiều bộ xương khi phát hiện đă là
xương thuần túy, tức là cái chết ấy đă diễn ra từ rất lâu, cái chết có thể do
tai nạn, bệnh tật t́nh cờ hoặc có thể do rất nhiều vụ mưu sát đồi bại nào đó.
Sức phá hủy của thời gian và sự câm lặng của bộ hài cốt đă khiến cho chúng ta
không thể xác định được người nằm xuống là ai và chết trong hoàn cảnh nào nữa.
Thậm chí ngay cả cơ quan trưng cầu giám định người ta cũng không khẳng định được
rằng mẫu xương đó có phải là xương... người hay không. Theo quy tŕnh, cán bộ
của viện giám định xong, gửi kết quả giám định về cho cơ quan trưng cầu rồi yêu
cầu họ lên lấy mẫu vật (trong đó có xương) về.
Thường th́ người ta đến lấy xương về và tuyệt đối
tránh để người thân của ḿnh nằm xuống mà lại khuyết mất bất cứ mẩu thịt hay vụn
xương nào; nhưng với các bộ xương vô thừa nhận th́ sự việc lại không diễn ra như
thế. Nhiều khi cán bộ của viện phải gọi điện, phải đánh công văn rất nhiều lần
yêu cầu cơ quan trưng cầu giám định ''đến lấy các mẫu xương về''. Nhưng, người
ta đă không đến lấy. Bởi, lấy về th́ chính họ cũng không biết phải làm thế nào?
Nếu là mẫu vật khác th́ có thể đem hủy bỏ sau một khoảng thời gian đă được quy
định, nhưng đây là xương người, chẳng ai dám cất giấu hay vứt bỏ các ''vị" ở một
nơi nào đó. Đây là vấn đề tâm linh, là đạo đức, là thuần phong mỹ tục. Nhưng
nhiều bộ hài cốt và các mẫu xương đă lưu kho mấy chục năm ṛng rồi mà cán bộ
viện cũng không biết phải xử lư thế nào.
Đúng là ''kho xương” kể trên đă có số phận thật kỳ
lạ. Theo các cán bộ ở trung tâm, ngày trước, tuy hoạt động là một viện KHHS của
Bộ Công an, song anh em lại ở nhờ một khu của trụ sở Công an TP Hà Nội. Tất
nhiên, khi ấy th́ ''kho xương" cũng ở trên cái tầng nhà cao đó. Rồi khi viện
chuyển lên vùng Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc ngày nay, ''kho xương'' lại tiếp tục
hành quân theo anh em lên đó. Đầu những năm 1990, viện chuyển về vùng Thanh Xuân
này, ''kho xương'' lại được đóng gói nghiêm chỉnh, lỉnh kỉnh leo lên mấy chuyến
ô tô trở về Hà Nội. Cuộc hành quân ấy khá... trang trọng, bởi bấy giờ xương đă
nhiều và anh em th́ lúc nào cũng cẩn thận lập cho mỗi hộp xương một kư hiệu, một
cái túi, có giấy tờ ghi năm tháng nhận xương từ cơ quan trưng cầu giám định như
thế nào. Nhiều thông tin ''thư viện xương'' c̣n được dán ngoài mỗi hộp nữa.
Lang thang với những bộ xương xấu số ở Hà Nội như
thế, tôi mới chợt giật ḿnh nghĩ rằng: Hóa ra trong ḍng chảy cuộc đời vẫn c̣n
quá nhiều cái chết bí ẩn và cô độc giữa rừng hoang, giữa ḷng giếng cạn hay
trong góc tối bưng và ngột ngạt của một ống khói nhà máy... Những cái chết ấy
vẫn được chúng ta gọi đơn giản và thiếu trách nhiệm là... mất tích. Năm lại năm
trôi qua vẫn chưa có một nấm mồ nào dành cho những người ''không địa chỉ" nằm
lạnh lẽo trong căn nhà ẩm mốc giữa ḷng Hà Nội này. Anh em ở trung tâm cứ nhẩm
tính: Khoảng 100 bộ xương và mẫu xương ít ra phải mỗi ''vị'' một cỗ quan tài
chứ, hoặc hỏa táng trên Đài Hóa thân hoàn vũ th́ cũng phải mỗi ''vị'' đốt một
bận chứ. Thế th́ tốn tiền lắm, mua đất cho 100 người chết với 100 cỗ quan tài
bây giờ đắt đỏ và tốn kém lắm. Không thể chôn quấy quá được. Chôn quấy quá chẳng
thà cứ để các ''vị'' trong kho mà có chút khói nhang và ngẫm về câu “nghĩa tử là
nghĩa tận” cho xong...
Gần đây, do quá lo lắng trước sự đầy lên của “kho
xương” vô thừa nhận, trung tâm đă “thiết quân luật” bằng một quy định rất rơ
ràng: Cơ quan nào trưng cầu giám định xương cốt th́ sau khi xong việc, nhất
thiết phải có trách nhiệm mang về lo hậu sự cho bộ xương ấy. Nếu ai không đem
xương về th́ không được lấy... bản kết luận giám định. Biện pháp này, gần đây đă
tỏ ra rất có hiệu quả: Kho xương đă không tiếp tục đầy lên. Tuy nhiên, cái sự
tồn đọng lâu nay của số hài cốt trong “kho” này vẫn đang phát tín hiệu SOS kêu
cứu một cách tuyệt vọng...
(Theo NLĐ)
|